Dạ Đình Sâm đang ngồi trong phòng làm việc, nghe thấy quản gia Thẩm nói vậy, bàn tay đang lật tài liệu của hắn liền dừng lại.
Không gặp được mình, em ấy sẽ thất vọng sao? Chỉ sợ đó là ảo giác của quản gia Thẩm mà thôi.
Hôm qua em ấy còn nói không hy vọng mình can thiệp vào chuyện riêng của em, sợ rằng em cũng không mong ngóng gì việc trông thấy mình đâu.
Nhưng trong lòng hắn lại có chút chờ mong mơ hồ vì câu nói ấy.
- Thiếu gia? Quản gia Thẩm tưởng rằng tín hiệu không tốt nên gọi thêm một câu.
- Tôi biết rồi.
Dạ Đình Sâm khép kẹp tài liệu lại, đứng lên, lấy chiếc vest treo trên giá xuống, vắt lên tay rồi lập tức bước ra ngoài.
Liền kề với phòng làm việc của chủ tịch là văn phòng trợ lý, sau khi Dạ Đình Sâm mở cửa ra, Trần Lạc cũng gần như ngay lập tức đứng lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)