Thấy mùi thuốc súng trong văn phòng càng lúc càng nghiêm trọng, Nhạc Yên Nhi sợ bọn họ ầm ĩ lên, vội vàng gọi một tiếng:
- Một cây làm chẳng nên non, nếu cô không có vấn đề gì thì cô ta làm sao lại nhằm vào cô? Danny liếc nhìn chị Cố:
- Cô cứ giơ mặt ra đây xem nào, chúng ta thử xem một cái bàn tay có thể tát vang thành tiếng không? Chị Cố lập tức xìu xuống, mặt đỏ bừng lên, nhẫn nhịn nửa ngày, chỉ cắn răng nghiến lợi hỏi: Danny, anh thực sự muốn giúp đỡ cô ta hả? Ngại quá đi mất, tôi không giúp người của tôi, chả lẽ còn giúp các người giẫm lên cô ấy hay sao? Các người ấy, từng người từng người một đều nghĩ đến giảm bớt tổn thất cho công ty, có nổi một người suy nghĩ cho cô ấy hay không? Nhạc Yên Nhi không ngờ Danny bình thường luôn có vẻ rất ẻo lả thế mà lại có thể nói ra những lời đàn ông như thế, cô lập tức cảm thấy lòng mình như có một dòng nước ấm chảy qua.
Nhạc Yên Nhi chỉ là một trong số đông đảo những diễn viên dưới trướng Danny, cô không phải là người nổi tiếng nhất, cũng chẳng phải là người xinh đẹp nhất, chẳng ngờ Danny lại tốt với cô như vậy.
- Chúng tôi đương nhiên phải cân nhắc lợi nhuận cho công ty, chẳng lẽ vì một diễn viên nhỏ bé là mặc kệ hết mọi thứ hay sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)