Dạ Đình Sâm anghe thế, lập tức tiến lên hai bước, đi tới mép giường, vuốt ve gương mặt Nhạc Yên Nhi như trấn an.
- Đừng sợ, Yên Nhi, là tôi đây.
Bên trong Nhạc Yên Nhi rất khô nóng, ngửi thấy mùi Cologne quen thuộc, ý thức của cô càng lúc càng hỗn loạn.
Bỗng cảm nhận được một đôi bàn tay hơi lạnh vỗ nhẹ lên hai gò má như một dòng suối trong đã khiến cho khô nóng bên trong cô giảm đi đôi chút.
Nhạc Yên Nhi không nhịn được, cọ cọ vào đôi tay khớp xương phân minh kia như con mèo nhỏ.
Dạ Đình Sâm như người bị điện giật, mau chóng rụt tay lại, quay lưng đi, hắn hít thở sâu hai lần, không dám nhìn người con gái quyến rũ đang nằm trên giường nữa.
Nghẹn ngào trong giọng nói của Nhạc Yên Nhi khiến cho Dạ Đình Sâm đau thắt lòng, hắn không để ý đến việc gì khác, quay người ngồi xuống mép giường, cố gắng hết sức để không chạm vào thân thể của Nhạc Yên Nhi, khắc chế khát vọng được đụng chạm vào cô, nói:
- Tôi đây, tôi ở đây rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)