Hai người lên xe, Nhạc Yên Nhi vẫn cứ cầm bể cá nhìn không ngừng.
- Rất thích, lúc nhỏ nhà tôi nghèo lắm, cơm còn không đủ ăn, làm gì có tiền mà mua mấy thứ này, chỉ có một lần bị ốm, mẹ hỏi tôi muốn cái gì, tôi nói muốn cá vàng, bà liền mua cho tôi hai con.
Nói đến đây, Nhạc Yên Nhi dừng lại một chút mới nói tiếp:
- Không bao lâu sau đó thì mẹ tôi mất.
Đợi đến khi trưởng thành rồi tôi mới hiểu, có lẽ mẹ tôi đã biết bản thân bị ung thư lâu rồi, cho nên bà mới muốn đáp ứng những đòi hỏi hào nhoáng bên ngoài của tôi trong quãng thời gian còn lại cuối cùng.
Dạ Đình Sâm nhìn biểu tình của Nhạc Yên Nhi qua kính xe, thấy được dù cô xúc động cũng không hề bi thương mới yên tâm.
- Vậy vì sao lâu như thế cũng không nuôi? Nếu biết cá vàng sẽ gợi lại nỗi nhớ thương của cô với mẹ, hắn chắc chắn sẽ mua cho cô từ lâu rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)