Cảnh cáo một chút là muốn phá hủy gương mặt của người khác hay sao? An Tri Ý cũng thật sự quá độc ác.
Trần Lị không nói gì, tựa như đang suy nghĩ xem lời nói của An Tri Ý có thể tin được bao nhiêu.
An Tri Ý lập tức muốn rèn sắt khi còn nóng:
- Chị Trần, chuyện nhỏ thế này không đáng để ảnh hưởng đến quan hệ của chúng ta, dù sao thì chị cũng không mất mát gì, tôi trả chị một vạn, chúng ta đều quên chuyện này đi thì thế nào? Chị không mất mát gì hả? Nhờ Nhạc Yên Nhi phát hiện kịp thời, nếu không khuôn mặt của Giang Nhu bị dị ứng như vậy, nếu ầm ĩ đến chỗ đạo diễn, An Tri Ý còn có thể thờ ơ như vậy hay sao? Trần Lị không ngừng cười lạnh trong lòng, ngoài mặt thì lại tỏ ra như bị tiền tài làm mờ mắt, còn có vẻ hơi dao động.
Hai vạn, thế nào, chị Trần? Được, tôi chấp nhận, coi như việc này chưa từng xảy ra.
An Tri Ý thở phào một hơi, thực ra là sắp tức chết rồi.
- Cô Nhạc, quả nhiên không ngoài dự đoán của cô, tôi vừa lấy kem nền ra, An Tri Ý bèn chối đây đẩy, không muốn dùng kem nền, còn làm vỡ luôn lọ kem đó.
Đây chính là cách mà hôm qua Nhạc Yên Nhi chỉ cho chị.
Chờ lúc An Tri Ý đến trang điểm Trần Lị liền cố ý dùng lọ kem nền đã bỏ thêm chất khác đó để trang điểm cho cô ta, nếu bột chì là An Tri Ý bỏ vào, cô ta chắc chắn không dám dùng, thậm chí có thể phá hủy chứng cứ là chiếc lọ kia.
Bấy giờ, Trần Lị có thể tiện đà nhử An Tri Ý.
Dẫu sao thì một người vô tội sẽ không biết được trong kem nền có bột chì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)