Cảm giác hưởng thụ này khiến hắn có thể tảng lờ cơn đau đang cháy trong dạ dày.
Hai người vui vẻ ăn xong bữa cơm, Nhạc Yên Nhi nói:
- Tôi vào nhà vệ sinh một lát.
Nhạc Yên Nhi vừa rời khỏi, thím Giang liền lặng lẽ đi vào, cầm túi xách Nhạc Yên Nhi đặt trên ghế lên, nhét một nghìn tệ vào trong.
Dạ Đình Sâm thoáng ngẩn ra.
Phát giác được tầm mắt của Dạ Đình Sâm, thím Giang cười ngại ngùng:
- Dạ tiên sinh, tôi không hiểu biết nhiều nhưng cũng nhìn ra được cậu chắc chắn không phải người bình thường, Yên Yên có thể gả cho cậu, đó là phúc của con bé.
Nhưng Yên Yên nhà chúng tôi cũng là một cô gái tốt, hy vọng cậu có thể đối xử tử tế với con bé một chút, có thể tôi không có tư cách nói lời này, nhưng trong lòng tôi, Yên Yên cũng giống như con gái tôi vậy...
- Thím cứ yên tâm, tôi sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.
Khuôn mặt già nua của thím Giang thấp thoáng nét cười:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)