Nghiêm lão vừa đi Dư San San liền không nhịn được:
- Khốn khiếp, hai mẹ con họ Cố kia đúng là mắt chó nhìn người thấp! Bao nhiêu năm rồi còn không thay đổi, vẫn hèn hạ như vậy, không biết sao cậu nhịn được nữa!
- Đằng nào thì mười năm nay đã thế rồi, giờ nhịn thêm vài câu cũng không chết được! Đây đều là những lời thật lòng của cô, nếu như hôm nay Cố Tâm Nguyệt không chửi mắng người mẹ đã mất của cô thì chưa chắc Nhạc Yên Nhi sẽ phản kháng lại cô ta.
- Phải mất bao lâu nữa? Tiền cát xê đóng phim của cậu ít như vậy, lại còn phải lo cho cuộc sống hàng ngày nữa.
Cố Văn Sinh phải có trách nhiệm nuôi cậu cơ mà, cậu cần gì trả lại tiền cho ông ta! Nhạc Yên Nhi lắc đầu, nói:
- Cố Tâm Nguyệt có thể kiêu căng trước mặt tớ như thế còn không phải vì tớ sống ở nhà cô ta mấy năm, tiêu tiền của nhà cô ta mấy năm qua sao? Chỉ có cách trả hết tiền cho họ tớ mới có thể đứng thẳng người trước cô ta được! Đó là lòng tự trọng của cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)