Nhạc Yên Nhi lo cho Dạ Đình Sâm nên không phát hiện ra một câu của người đàn ông này có đến hai ý nghĩa.
Thế nhưng cô cũng không phải là con ngốc, vẫn cảm nhận được ánh mắt hắn nhìn mình càng ngày càng nóng bỏng và bầu không khí mỗi lúc một nguy hiểm hơn.
Cô nuốt nước miếng đánh ực một tiếng, định bụng giả ngu cho qua chuyện.
Nhìn tư thế kia đi, có khác gì muốn ăn sống nuốt tươi cô không chứ?
- Chạy à? Nếu cô lo lắng thì kiểm tra thử đi.
Nhìn gương mặt như tạc gần trong gang tấc, Nhạc Yên Nhi e dè rụt cổ lại: Không cần mà… Cần chứ sao lại không, nếu chỗ quan trọng như thế mà bị thương thì làm sao cô có thể yên tâm được chứ? Nhạc Yên Nhi chợt nhớ tới trải nghiệm không thoải mái lần trước.
Cô lắc đầu sợ hãi:
- Không cần, đừng thế, tôi còn chưa khỏe hẳn mà, anh mà làm như lần trước thì tôi không chịu nổi đâu.
Lần trước hắn bị cơn giận phủ mờ cả lý trí, cho dù cô khóc lóc cầu xin cũng không chịu tha cho cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)