Âu Duyên Tây cười hì hì:
Dạ Đình Sâm coi như không thấy.
Đương nhiên Nhạc Yên Nhi cũng không biết thâm ý được hai người kia trao đổi qua ánh mắt.
Cô còn đang giật mình vì đống rượu vang kia đây.
Tuy cô thích uống rượu thật nhưng đâu phải là một con ma men cơ chứ? Thêm nữa… chỗ rượu này cộng vào phải đến mấy trăm vạn, cô có thể nhận món quà đắt giá như thế của Âu Duyên Tây sao?
- Thực ra chuyện này không liên quan gì đến anh, anh không cần tiêu phí như thế, tôi… Nhạc Yên Nhi vừa lên tiếng định từ chối thì Dạ Đình Sâm đã ngắt lời cô:
- Bọn anh nhận tấm lòng của chú, giờ chú về được rồi.
Giọng điệu của Dạ Đình Sâm cực kì lạnh nhạt, rõ ràng là đang ghét bỏ cái bóng đèn đang quấy rầy thời gian hắn ở bên Nhạc Yên Nhi.
Hiếm hoi lắm Âu Duyên Tây mới thấy ông anh tủ lạnh của mình biểu lộ cảm xúc ra ngoài, làm sao mà chịu đi dễ dàng thế được.
Gã mặt dày bảo:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)