Vừa rơi xuống, Nhạc Yên Nhi đã bị nước biển mặn chát và tanh nồng trào vào xoang mũi, cô trở nên hốt hoảng.
Nhưng bản thân cô còn không thể tự đảm bảo an toàn cho mình nên chẳng thể nào tới cứu anh ta, cô bơi mấy nhịp đã cảm thấy mỗi lúc một khó thở, mắt cũng trĩu dần.
Nước biển lạnh băng xô tới như muốn nuốt chửng lấy Nhạc Yên Nhi.
Thôi, mệt quá rồi.
Có lẽ mình nên từ bỏ từ lâu, mẹ đã đi rồi, mình còn giãy giụa gì nữa, trên thế giới này có còn gì đáng để lưu luyến đâu? Nước mắt vừa chảy ra đã lập tức hòa vào biển cả, Nhạc Yên Nhi từ từ nhắm mắt lại.
Vậy nên cô không thấy khi mình vừa rơi xuống nước đã có một người lao theo cô xuống biển, cố sức bơi về phía cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)