Thấy nước mắt của Nhạc Yên Nhi, Dạ Đình Sâm đau lòng.
Chẳng qua hắn luôn lạnh lùng, cũng không biết cách an ủi người khác, trong tình huống thế này hắn lại càng chẳng biết dỗ dành cô thế nào, chỉ đành để cô khóc cho thỏa.
Những gì hắn có thể cho cô chỉ là một câu hứa hẹn:
- Yên tâm, có tôi ở đây rồi, về sau chắc chắn sẽ không xảy ra những chuyện như vậy nữa, không có ai có thể bắt nạt được cô.
Dạ Đình Sâm khẽ hỏi:
- Khá hơn chút nào chưa? Nghe thấy giọng nói của Dạ Đình Sâm, Nhạc Yên Nhi cũng tỉnh táo hơn, lúc này cô mới nhận ra mình đang rúc vào ngực hắn, cô lập tức đỏ mặt, vội vàng ngồi dậy.
- Tôi… tôi không sao cả.
Trời ạ, mình đã làm gì thế này, vì quá sợ hãi nên đã khóc trong lòng Dạ Đình Sâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)