- Vậy chúng tôi phải đứng đây chờ đến khi cô tìm thấy một cái thư mời không có thật sao? Tôi đi giày cao gót, đứng như thế này thật là mệt mỏi quá đi.
- Mệt sao? Lâm Đông Lục nhìn thoáng qua người trong ngực, dịu dàng nói: Chúng ta đi vào trong trước để em nghỉ ngơi nhé. Vâng. Bạch Nhược Mai dịu dàng đáp.
Lâm Đông Lục ngẩng đầu, tựa hồ không nhìn thấy Nhạc Yêu Nhi, ánh mắt lướt qua cô, nói với nhân viên:
- Nếu vị tiểu thư này không tìm thấy thư mời, vậy có thể để chúng tôi vào trước không? Nhân viên do dự một hồi, lẽ ra điều này không đúng với quy tắc nhưng Nhạc Yên Nhi cứ chậm trễ không lấy ra được thư mời, người chờ đợi đi vào thì càng lúc càng đông, suy nghĩ chốc lát rồi nói với Nhạc Yên Nhi:
- Thưa cô, có thể mời cô đứng sang một bên tìm thư mời không ạ? Theo như quy định của chúng tôi, không có thư mời thì không được vào.
Nhạc Yên Nhi cũng biết mình đứng đây không ổn cho lắm, đành phải tránh ra hai bước, đứng qua một bên.
Nhân viên kiểm tra qua thư mời của Lâm Đông Lục.
Bạch Nhược Mai nhỏ nhẹ gắt lên:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)