Nhạc Yên Nhi cứ mải nghĩ về buổi bán đầu giá ngày mai, không tài nào ngủ được.
- Yên Nhi… Mẹ yếu ớt gọi tên cô.
Nhạc Yên Nhi vội vàng lau nước mắt, ghé sát mặt vào, nói với mẹ:
- Mẹ, con ở đây.
Bởi vì cơ thể mẹ có phản ứng kháng thuốc nên tinh thần vô cùng kém, đôi mắt thất thần nhưng vẫn gắng gượng nhìn cô.
- Yên Nhi, con là một đứa bé kiên cường, sau này…phải chăm sóc tốt cho bản thân.
Cô gái nhỏ rưng rưng nước mắt nhưng kiềm chế không để nó chảy xuống, gật đầu mạnh đầu nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)