- Ông em già rồi nên hay nói lẩm cẩm lắm, hai người đừng để bụng nhé.
Vừa đi qua góc hành lang thì Cố Tâm Nguyệt đã nói ngay.
- Không sao đâu, anh hiểu mà, anh đâu có để bụng.
Em với Nhược Mai lâu rồi không gặp nhau, hai người cứ nói chuyện chút đi, anh đi toilet đã.
Lâm Đông Lục mỉm cười hòa nhã, tựa như hoàn toàn không quan tâm đến chuyện ban nãy.
Sắc mặt cô ta không tốt lắm, chỉ có thể miễn cưỡng duy trì chút thể diện mà thôi:
- Không đâu, anh ấy đã quên Nhạc Yên Nhi rồi, trước kia anh ấy đã gặp Nhạc Yên Nhi mấy lần mà có xảy ra chuyện gì đâu.
Anh ấy bây giờ rất yêu chị, sẽ không có vấn đề gì.
Câu nói này cực kì quả quyết, không chỉ là nói cho Cố Tâm Nguyệt nghe, mà còn là trấn an chính bản thân mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)