“Ý gì cơ?” Lý Đại Hoa không hiểu.
Đỗ Giang: “Nói đơn giản một chút chính là, chị lấy hàng từ chỗ cô ấy đi bán, chính là kiếm ít đi một chút, nhưng cũng đỡ cho chị tự mình hì hục làm trứng luộc nước trà, lấy hàng xong trực tiếp xách đi bán là được!”
Mắt Lý Đại Hoa sáng lên: “Chú nó cái đầu này quả nhiên linh hoạt, chú nói không sai, đây quả thực là một cách hay! Chị đi tìm cô ấy nói chuyện đây.”
Không nói hai lời liền tìm qua đây, Đỗ Giang muốn nói bây giờ người không có nhà cũng không kịp nữa.
Bên nhà họ Tần, mẹ Tần đang cùng Đường Tuyết luộc trứng nước trà.
Thấy chị ta gọi ngoài cửa, mẹ Tần liền đi ra.
“Là Đại Hoa à, sao thế?”
Lý Đại Hoa cười nói: “Cháu đến tìm Thẩm Y Y, cô ấy có nhà không ạ?”
“Nó không có nhà, cháu tìm nó có việc gì? Đợi nó về thím sẽ chuyển lời cho nó.” Mẹ Tần liền nói.
Lý Đại Hoa cười cười: “Y Y không phải đang làm trứng luộc nước trà bán sao, cháu liền muốn qua hỏi thử, xem có thể bỏ sỉ cho cháu không, cháu cũng muốn đi bán trứng luộc nước trà thử xem.”
Mẹ Tần nghe vậy nói: “Vậy được thôi, đợi Y Y về thím sẽ bảo nó, hỏi thử xem có được không, rồi qua báo cho cháu.”
“Vậy vâng ạ.” Lý Đại Hoa nói rồi liền nhìn vào trong bếp: “Đang luộc trứng nước trà ạ?”
“Ừ, gọi cháu gái nhà đẻ thím qua phụ giúp một tay.” Mẹ Tần gật đầu.
Lý Đại Hoa liền nói: “Cái này đều phải thuê người rồi sao? Buôn bán chắc chắn rất tốt nhỉ?”
Mẹ Tần không trả lời câu hỏi này, hỏi chị ta: “Sao cháu đột nhiên lại muốn bán trứng luộc nước trà? Sao không lấy dây buộc tóc hoa cài tóc của em chồng cháu đi bán thử xem?”
“Cháu muốn bán chứ, nhưng em chồng cháu không đồng ý, chú ấy nói người một nhà đừng làm cùng một việc, cũng đừng có qua lại tiền bạc, đỡ phải có tranh chấp, trực tiếp từ chối cháu rồi.” Lý Đại Hoa đã sớm nhắm đến nguồn hàng dây buộc tóc hoa cài tóc của em chồng chị ta rồi.
Nhưng lại bị một câu anh em không chung chạ tiền bạc chặn lại.
Nhưng chị ta cũng không bỏ cuộc, lén lút không ít lần dò hỏi mẹ chồng chị ta, nhưng mẹ chồng chị ta hỏi ba câu không biết một, tức chết chị ta rồi.
Đây không phải là hết cách, mới nghĩ đến việc học Thẩm Y Y bán trứng luộc nước trà sao.
Mẹ Tần liền cảm thấy thằng nhóc nhà họ Đỗ khôn lỏi rồi.
“Được, đợi Y Y về thím sẽ chuyển lời cho nó.”
Lý Đại Hoa cũng ngại vào bếp nhà người ta xem, liền đi về.
Thẩm Y Y đang bán trứng luộc nước trà bên ngoài còn chưa biết chuyện này, đạp xe đạp đi bán trứng luộc nước trà đừng nói là đắt hàng cỡ nào.
Đợi vào đến khu sinh hoạt của người ta rồi, cô sẽ dắt xe đạp đi, vừa đi vừa rao: “Bán trứng luộc nước trà đây, trứng luộc nước trà vừa thơm vừa ngon đây.”
Đây này, một đợt cao điểm mấy người xúm lại, một lúc có thể mua đi hai ba cân, mười cân trứng luộc nước trà thật sự không bõ bán.
Lúc Thẩm Y Y định dắt xe tiếp tục rao bán, phía sau truyền đến một giọng nói kinh ngạc: “Y Y?”
Thẩm Y Y quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy chị hai chồng Tần Như.
“Chị hai? Chị sống ở bên này sao?” Thẩm Y Y kinh ngạc nói.
Nguyên chủ từng cùng mẹ Tần đi thăm Tần Như, trong trí nhớ của cô chị chồng không sống ở bên này mà!
Tần Như đều kinh ngạc đến ngây người: “Chị qua bên này làm việc.”
Chị làm việc ở Hội Phụ nữ, qua bên này hòa giải mâu thuẫn gia đình, đâu có ngờ lại gặp em dâu mình bán trứng luộc nước trà ở đây chứ?
Sau khi phản ứng lại vội nói: “Chuyện gì thế này, sao em lại ra ngoài bán trứng luộc nước trà rồi?”
Tháng này chị quá bận, cho nên mãi đến bây giờ vẫn chưa về nhà đẻ, bình thường mỗi tháng đều phải về một hai lần, kết quả chỉ tháng này không về, trong nhà đã xảy ra chuyện lớn rồi sao? Em dâu đây đều bị ép phải ra ngoài bán trứng luộc nước trà rồi sao?
Lẽ nào là sức khỏe bố mẹ chị có vấn đề gì, hay là em trai chị ở quân đội xảy ra chuyện gì, trong nhà giấu chị không nói cho chị biết?
Lần này, Tần Như liên tưởng đến rất nhiều chuyện.
Thẩm Y Y cười: “Em đây không phải là ở nhà rảnh rỗi không có việc gì làm sao, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, dứt khoát ra ngoài tìm chút việc làm.”
Tần Như nghe vậy liền yên tâm phần lớn: “Thật sự không phải trong nhà xảy ra chuyện gì chứ?”
“Chị hai chị nghĩ đi đâu vậy, trong nhà có thể xảy ra chuyện gì được?” Thẩm Y Y buồn cười.
“Có phải bán trứng luộc nước trà không?” Lúc này một ông bác cầm một cái nồi tìm đến, hỏi.
Hàng xóm của ông vừa mua, ông liền tìm đến.
“Đúng rồi bác, bác qua xem thử, nếu không ngon không lấy tiền.” Thẩm Y Y lập tức chào mời.
“Không ngon không lấy tiền, vậy tôi ăn rồi cố tình nói không ngon thì sao.” Ông bác kia liền cười ha hả nói.
“Thế thì có sao đâu, coi như biếu bác ăn, một quả trứng gà cháu cũng không phải là không mời nổi.” Thẩm Y Y cười nói, còn lấy cho ông một quả ra hiệu ông nếm thử xem.
Ông bác kia thật sự không khách sáo, cầm lấy bóc ra nếm thử, lập tức giơ ngón tay cái lên với Thẩm Y Y: “Ngon, nguyên liệu đầy đủ, giống hệt hương vị trứng luộc nước trà chính tông tôi từng ăn ở nhà hàng lớn trước đây! Cái này là cô tự làm à?”
“Bác tinh mắt thật, đây chính là nhà cháu tự làm, lợi nhuận không cao, nhưng chỉ mong một chữ sạch sẽ và chân thật, cũng để khách hàng có thể ăn được an tâm ăn được yên lòng.” Thẩm Y Y cười nói.
“Không tồi không tồi, cho tôi hai mươi quả.” Ông bác liền đưa nồi cho cô đựng trứng.
Thẩm Y Y kinh ngạc: “Bác mua nhiều thế ạ? Bác không cần mua nhiều thế một lúc đâu, trời nóng trứng luộc nước trà để lâu mùi vị sẽ kém đi một chút, muốn ăn ngày mai cháu lại đến, vẫn là trứng luộc nước trà vừa mới luộc xong.”
Ông bác cười cười: “Tôi vẫn là lần đầu tiên thấy có người làm ăn khuyên người ta đừng mua nhiều như vậy đấy, cô gái này là người thật thà. Nhưng tôi không phải đều tự mình ăn, tôi có mười mấy đứa cháu trai cháu gái, mỗi đứa một quả là hết rồi.”
“Ây da, bác đúng là có phúc khí, mười mấy đứa cháu trai cháu gái, nhân đinh đông đúc quá!” Thẩm Y Y vừa đựng trứng luộc nước trà vừa cười nói: “Một quả trứng luộc nước trà hai hào, hai mươi quả là bốn tệ.”
“Tôi vừa nãy còn ăn của cô một quả đấy.”
“Quả đó không tính, biếu bác ăn, cháu không nói rồi sao, một quả trứng luộc nước trà cháu vẫn mời nổi mà.” Thẩm Y Y cười.
Ông bác kia cười, nhưng lại tính cho cô bốn tệ hai hào: “Trứng luộc nước trà này của cô cũng là buôn bán nhỏ, tôi sẽ không chiếm món hời này của cô đâu.”
Thẩm Y Y cười: “Vậy thì đa tạ bác ạ.”
Ông bác kia cười gật gật đầu, xách một nồi trứng luộc nước trà rời đi.
“Chị hai chị còn công việc không? Nếu có thì cứ đi làm việc trước đi, không cần lo cho em.” Thẩm Y Y thấy chị hai chồng vẫn còn ở đó, suýt chút nữa thì quên mất chị ấy, vội nói, đồng thời cũng gói cho Tần Như mấy quả trứng luộc nước trà: “Chị hai chị giữ lấy mà ăn.”
Tần Như đều nhìn đến ngây người rồi có được không.
Đây thật sự là đứa em dâu hay xấu hổ bẽn lẽn nói chuyện cũng không dám lớn tiếng của chị sao?
Mới bao lâu không về nhà, sao lại thay đổi lớn như vậy!
Nhìn dáng vẻ lanh lẹ tinh thần này, quả thực như hai người khác nhau so với trước đây.
“Không... không cần đâu.” Tần Như đều có chút lắp bắp rồi.
Thẩm Y Y cười nhét qua: “Còn khách sáo với em cái này làm gì.”
“Vậy em cẩn thận một chút nhé, chị về trước đây.” Tần Như nói.
“Chị hai khi nào rảnh dẫn bọn trẻ về nhà ăn cơm, mẹ cũng nhớ mọi người rồi.” Thẩm Y Y nói.
“Được.”
“Sắp đến giờ ăn trưa rồi, ăn trưa xong hẵng về.” Mẹ chồng chị nói.
“Không cần đâu, con trực tiếp về nhà đẻ ăn.” Tần Như nói.
Hai đứa con còn nhỏ cũng muốn cùng chị về nhà ông bà ngoại, bị Tần Như đuổi đi: “Lần sau lại dẫn các con đi, hôm nay ngoan ngoãn ở nhà đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
