Trương Mạt kéo cửa sổ ra quan sát kỹ lưỡng một lát. Tòa nhà tám tầng này có tầng một toàn là cửa hàng buôn bán, bảy tầng phía trên là nhà ở. Nhà nào nhà nấy đều lắp chuồng cọp chống trộm với thanh sắt to nhỏ khác nhau, phơi đủ loại quần áo, bày biện đủ kiểu chậu cây cảnh, nhìn hoa cả mắt, hoàn toàn không thấy rõ cấu trúc bên trong.
Vừa thấy bọn họ đã đến nơi mà vẫn chưa có động tĩnh gì, những kẻ thích mỉa mai lập tức lại ùa vào phòng livestream —
[Tình hình thế nào rồi? Nhúc nhích tí đi chứ, định ôm cây đợi thỏ à?]
[Không lẽ định ngồi lỳ trên xe cả ngày đấy chứ?]
[Cạn lời, đúng là tin vịt mà.]
[Để tôi đoán xem, lát nữa có phải sếp sẽ bảo "Trong lúc chờ đợi, chúng ta cùng chốt đơn vài món nhé" không?]
[Ha ha ha, bài của streamer bị ông bóc sạch rồi, thế này thì người ta sống sao nổi?]
[Chẳng phải bảo đại sư biết bói toán sao? Mau vào bấm quẻ xem số phòng là bao nhiêu đi.]
Dụ Huy miệng vẫn còn đang ngậm khoai tây chiên, đã nằm bò ra bàn giận dữ hét lên: "Gửi bản vẽ cấu trúc của tòa nhà này qua đây cho tôi, để xem tôi có tính ra được số phòng không!"
Trương Mạt cạn lời, tầm này cô đào đâu ra bản vẽ cấu trúc tòa nhà cho gã?
Diệp đại ca trông cũng có vẻ bán tín bán nghi, ướm hỏi: "Hay là tôi đến Sở Xây dựng địa phương hỏi thử xem?"
Dụ Huy sốt sắng muốn chứng minh năng lực của mình: "Đi đi! Đi ngay đi!"
"Mất thời gian lắm." Trương Mạt nói. Nếu là ở thành phố lớn, thông qua cổng dịch vụ công trực tuyến thì quy trình sẽ nhanh hơn. Còn ở thành phố nhỏ thế này toàn phải dựa vào các mối quan hệ, chỉ riêng việc tìm đúng người để hỏi đã mất nửa ngày trời rồi.
Dụ Huy định cãi tiếp thì bị Trương Mạt tắt mic không thương tiếc.
Dụ Huy bị tắt mic mãi vẫn không thể bình tĩnh lại, gã không thể tin vào mắt mình. Dù bên phòng livestream của ba chú sói con không nghe thấy giọng gã, nhưng người xem nhấp vào ảnh đại diện để sang phòng livestream riêng của Dụ Huy thì vẫn nghe rõ mồn một tiếng gã đang nổi trận lôi đình:
"Cô ta dám tắt mic của tôi?! Dựa vào cái gì chứ!"
"Địa chỉ là do tôi bấm quẻ ra mà?! Thế mà cô ta dám ra rìa tôi!"
"Tôi là đại sư đấy! Đại sư cơ mà!"
[Ha ha ha, đại sư bớt giận, bớt giận.]
[Đại sư thì đã sao, đại sư cũng không to bằng sếp tổng được.]
Dụ Huy: "..." Nghe cũng có lý đấy chứ.
Bên ngoài, vị Trương tổng vừa cưỡng chế tắt mic của đại sư đã có phương án khác. Cô trầm ngâm một lát rồi hỏi Diệp Phương Ngữ: "Tôi nhớ cô từng nói, đây là nhà ngoại của vợ cũ anh trai chồng cũ cô?"
Diệp Phương Ngữ: "Đúng vậy."
"Tên là gì?"
"Hồi chúng tôi mới cưới chưa được bao lâu thì họ đã ly hôn rồi. Tôi chỉ biết bên nhà gái họ Ngụy, họ có một đứa con gái tên là Hoan Hoan. Hôm qua tôi đã đặc biệt tìm thử thông tin liên lạc của cô ấy nhưng không thấy."
"Lúc hai người họ kết hôn có sống ở huyện này không?"
"Không, tôi nghe nói họ quen nhau khi đi làm thuê ở một thành phố tuyến hai, kết hôn xong cũng luôn ở lại đó." Vì thế nên Diệp Phương Ngữ chưa từng nghĩ đến việc con mình lại ở nơi này.
Trương Mạt: "Nói cách khác, căn hộ ở đây nhiều khả năng là tài sản trước hôn nhân của đằng nhà gái. Còn con của cô, hiện giờ khả năng cao là đang ở cùng với bố mẹ chồng cũ của cô."
Diệp Phương Ngữ chưa hiểu dụng ý: "Thế thì sao ạ..."
Thế thì sao ư? Tình huống hiện tại là: hai ông bà già dắt theo một đứa trẻ, ngang nhiên dọn vào ở trong căn nhà vốn là tài sản trước hôn nhân của cô con dâu đã ly hôn.
Đúng là mặt dày vô sỉ.
Mặt dày đến mức độ này thì chắc chắn chuyện đã đồn khắp hang cùng ngõ hẻm, từ các ông bà cụ cho đến các cô chú trong tòa nhà này ai ai cũng biết rồi.
"Thế thì tôi biết làm thế nào để dò ra địa chỉ rồi." Trương Mạt mỉm cười, giơ tay chỉ vào một tiệm tạp hóa nhỏ nằm ngay chính giữa tầng một, "Lái xe qua bên đó đi. Lát nữa ba cậu và Diệp đại ca cùng xuống xe, vào mua ít đồ."
"Vâng ạ."
Đến trước cửa tiệm tạp hóa, Trương Mạt đăng nhập vào tài khoản "Siêu quản trị viên Trương tổng" của mình, kết nối cuộc gọi video chung với phòng livestream.
Lang Nhật cầm chiếc điện thoại đang phát livestream, đeo tai nghe không dây vào. Nhiệm vụ quay phim và thu âm hôm nay đều giao cho cậu ta gánh vác.
Những người khác cũng lần lượt vào phòng livestream với tư cách khán giả, đeo tai nghe để nhận chỉ thị của Trương Mạt.
Giọng nói của Trương Mạt vang lên trong tai nghe, đồng thời cũng truyền đến điện thoại của tất cả những người đang xem livestream:
"Lang Nhật chú ý góc máy, cố gắng đừng quay cận mặt chủ tiệm."
"Diệp đại ca bước qua đó đi, bảo là muốn mua một cái bật lửa."
Mấy người lập tức làm theo chỉ dẫn. Diệp đại ca bước tới hỏi mua bật lửa. Chủ tiệm tạp hóa là một bà cụ ngoài 60 tuổi, vốn đang ngồi đan áo len sau quầy thu ngân. Bà cụ liếc nhìn bộ đồ hiệu rõ ràng là đắt đỏ trên người Diệp đại ca một cái, rồi tùy tiện rút ra một chiếc bật lửa nhựa trông cực kỳ rẻ tiền: "Ba tệ."
[Đây là tính dò hỏi thông tin à?]
[Chém đẹp thế, cái bật lửa này chỗ tôi bán có một tệ thôi.]
[Nhìn phát biết ngay người nơi khác đến, không chém hơi phí.]
[Người ngoài mà muốn dễ dàng moi tin từ miệng dân địa phương á, khó lắm nha.]
[Không phải tôi dội gáo nước lạnh đâu, chứ mấy chuyện này dễ đắc tội với người ta lắm, ai tinh ranh một chút là không đời nào hé răng nửa lời đâu.]
Nhận lấy cái bật lửa, Diệp đại ca theo bản năng định rút tiền trả, Trương Mạt liền chỉ đạo tiếp: "Đừng vội trả tiền, hỏi bà ấy xem đi thăm người già thì mua giỏ quà nào thì hợp?"
Diệp đại ca hỏi y chang.
Khuôn mặt vốn dĩ rất lạnh lùng của bà cụ cuối cùng cũng giãn ra, nở một nụ cười. Bà đặt ngay chiếc áo len đang đan dở xuống, bước ra khỏi quầy nhiệt tình giới thiệu cho bọn họ.
Trương Mạt: "Nhìn mấy món bày ở ngoài xem, cái nào còn ít hàng nhất thì lấy cái đó, bảo là muốn mua mười hộp."
Diệp đại ca liếc nhìn một lượt, chỉ vào một giỏ quà màu đỏ không có thương hiệu rõ ràng nằm ở góc dưới cùng: "Lấy loại này đi ạ, cho cháu mười hộp."
Bày ra ít chứng tỏ bán không chạy, lại còn bị đè ở dưới đáy thì đích thị là loại ế ẩm nhất tiệm rồi.
Vừa thấy đống hàng tồn kho sắp hết hạn sử dụng bỗng dưng bán được một mẻ lớn như vậy, bà cụ mừng rỡ ra mặt: "Được được được, một hộp 209 tệ, mười hộp ta bớt cho chút đỉnh lấy chẵn 2000 tệ thôi nhé. Ở ngoài này không đủ, để ta bảo người vào kho lấy cho các cháu." Nói xong, bà cụ liền oang oang giọng gọi với vào trong nhà: "Con trai ơi! Con trai, đừng ngủ nữa! Dậy bê đồ ra đây mau!"
"Đến đây đến đây, đừng có hét lên thế!" Một lát sau, một gã béo trung niên mắt nhắm mắt mở bước ra, mặt mũi ban đầu đầy vẻ bực dọc, nhưng vừa nhìn thấy Diệp đại ca chọn giỏ quà nào thì lập tức hớn hở hẳn lên: "Dạ được, được chứ, để tôi đi lấy ngay!"
[Nhà tôi cũng mở tiệm tạp hóa đây, giỏ quà này nhìn qua giá nhập vào không quá 30 tệ đâu.]
[Vãi thật, lãi đậm 1700 tệ, thế này thì hỏi gì mà chủ tiệm chả khai sạch sành sanh?]
[Tôi bắt đầu nghi ngờ đây chỉ là một buổi livestream khoe của rồi đấy.]
[Cười chết mất, lấy cái gì đảm bảo chủ tiệm tạp hóa này nhất định phải biết nhà kia chứ, ngộ nhỡ không biết thì sao?]
[Nếu không biết thì đúng là trò hề.]
[Lót dép hóng vỡ lở kịch bản.]
Lúc này, bà cụ đã quay lại quầy thu ngân, nhìn mấy người bọn họ cười vô cùng hiền hậu, thậm chí còn chủ động bắt chuyện: "Các cháu chắc là từ nơi khác đến thăm người thân nhỉ? Trước đây hình như ta chưa thấy bao giờ?"
"Bảo là năm nào các người cũng đến thăm người già." Trương Mạt mỉm cười đầy tự tin, "Lần trước đến còn thấy con gái nhà họ Ngụy đến đây cãi nhau đòi lại nhà."
Diệp đại ca lập tức hiểu ý, lặp lại không sót một chữ.
Vừa nghe đến đây, bà cụ lập tức xem nhóm Diệp đại ca là người nhà mình, vỗ mạnh xuống quầy thu ngân một cái bốp: "Nhắc đến chuyện này là ta lại thấy lộn ruột! Cái đứa con gái nhà họ Ngụy kia không biết là gả cho cái loại gia đình gì nữa! Ta chưa từng nghe nói đến chuyện đi cướp nhà của con dâu đã ly hôn bao giờ! Dạo gần đây bọn họ còn cậy mình ở tầng thượng, lại ngay sát lối cầu thang, thế mà dám khóa luôn cả cửa sân thượng lại!" Bà cụ càng nói càng bức xúc, rõ ràng là cực kỳ chướng mắt trước hành vi của gia đình kia: "Sao hả? Cướp một căn hộ chưa đủ à? Còn muốn chiếm dụng luôn cả tòa nhà này chắc! Đúng là đồ mặt dày vô sỉ!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

hay