Năm 2033 Công nguyên, thiên tai giáng lâm, từ trường hỗn loạn, đất đai ô nhiễm, vạn vật đột biến.
Năm 2036 Công nguyên, dân số toàn cầu suy giảm chỉ còn một triệu người, ba thể quyền lực còn sót lại cấu thành liên minh, cùng nhau thiết lập căn cứ phòng thủ ở bán cầu Đông. Số binh lính tử vong do phơi nhiễm bức xạ trong quá trình xây dựng công trình phòng thủ lên tới tận ba trăm nghìn.
Năng suất cây trồng trên đất bị nhiễm xạ giảm sút nghiêm trọng, những món đồ hộp và thực phẩm đông lạnh từng rẻ mạt, từng bị chỉ trích gay gắt, sau thảm họa lại ngày càng trở nên khan hiếm và đắt giá.
Có người tiên tri rằng, trước khi thảm họa thây ma quét sạch Trái Đất, loài người sẽ tuyệt chủng vì thiếu hụt lương thực.
Năm 2045 Công nguyên, dân số công quốc suy giảm xuống chưa đầy một trăm nghìn.
Năm 2046 Công nguyên, vắc-xin thây ma bước vào giai đoạn thử nghiệm lâm sàng, quá trình nhiễm xạ cơ thể được đảo ngược. Tháng 10 cùng năm, một quả thiên thạch từ trên trời rơi xuống, giáng chính xác một cách hoàn hảo vào căn cứ phòng thủ.
Mười vạn con người cuối cùng, bị tiêu diệt toàn bộ.
…
Bên ngoài hố thiên thạch khổng lồ, Chương Trì cùng các đội viên đi chung đường về căn cứ trừng mắt nhìn nhau.
Hiển nhiên, loài người không tuyệt chủng vì thiếu lương thực, cũng không tuyệt chủng vì bệnh bức xạ hay thây ma. Trớ trêu thay, con người cũng giống như loài khủng long từng là bá chủ Trái Đất, đều bị thiên thạch đập chết ngắc.
Từng có những kẻ cuồng tín thề thốt rằng thiên tai là phán quyết ngày tận thế dành cho nhân loại.
Đương nhiên chẳng có mấy người có óc suy nghĩ lại đi tin vào điều đó.
Nhưng chiếu theo tình cảnh hiện tại, đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Cũng khó lòng mà không tin vào một câu cổ ngữ —
Đừng ra vẻ, ra vẻ sẽ bị sét đánh.
Hôm qua vừa mới mở đại hội ăn mừng, loa phóng thanh thông báo khắp nơi về việc sẽ tái rải móng giống loài người ra khắp các đại lục đại dương, hôm nay liền ăn ngay "cú đấm công lý" từ trên trời giáng xuống
…
Nếu Trái Đất là một cái chậu nuôi trùng độc, thì ông trời xem ra sắp phải thay một lứa người chơi mới rồi.
Có lẽ là thây ma.
Có lẽ là loài biến dị.
Có lẽ là sinh vật ngoài hành tinh nào đó.
Tóm lại tuyệt đối không phải là đội đặc nhiệm của họ — những kẻ nhờ ngày hôm ấy được cử đi tìm hạt giống thực vật nên mới may mắn thoát nạn.
Mười người trong tiểu đội tác chiến vây quanh căn cứ ngẩn ngơ.
Có người hỏi: "Chương thượng tướng, bây giờ phải làm sao đây?"
Thực ra làm gì cũng thế thôi.
Kể từ vụ nổ Big Bang đến nay, nguyên tử tạo thành phân tử, phân tử tạo thành chất hữu cơ, loài người phát minh ra văn minh, phát minh ra lịch sử. Mấy trăm ngàn năm cho tới nay, triết học và vật lý thiên văn đều chỉ về cùng một cái kết cục cuối cùng của nhân loại —
Ý nghĩa của sự tồn tại chính là hủy diệt.
Mặt trời rồi cũng sẽ cháy rụi đến cạn kiệt, con người sao có thể bất tử?
Chỉ là cái kết cục này đến sớm hơn một chút mà thôi.
Văn minh nhân loại đã diệt vong, tiểu đội tác chiến của họ dù có sống sót đi nữa thì cũng chẳng khác nào quay về thời kỳ ăn lông ở lỗ của người nguyên thủy.
Chương Trì ngửa đầu nhìn trời.
Bây giờ cô chỉ có thể gói gọn trong hai chữ: hối hận.
Nếu được quay lại một ngày trước khi thiên tai giáng lâm, cô tuyệt đối sẽ không vì lười dậy muộn mà bỏ lỡ suất gà rán combo đó.
Sau khi vạn vật biến dị, chuỗi thức ăn toàn cầu từ trên xuống dưới đều bị ô nhiễm, bất kỳ thực phẩm động vật nào cũng sẽ khiến gen con người đột biến.
Đừng nói là ba tháng, cô đã ba năm không ngửi thấy mùi thịt rồi.
Thời đại phế thổ, người được công nhận là ăn ngon nhất chính là đám thây ma.
Ngày nào cũng thơm lừng, bữa nào cũng giòn rụm.
Đồ tiếp tế tác chiến đã bị chôn vùi dưới đống đổ nát, dù họ có thể sinh tồn ở ngoài hoang dã bằng cách hái lượm, thì trang thiết bị vũ khí cũng không cho phép họ phơi mình ở ngoài dã ngoại quá hai ngày.
Thây ma sẽ ngửi thấy mùi con người mà mò đến.
So với việc bị thây ma ăn thịt, đột biến gen hình như cũng chẳng phải chuyện gì to tát nữa.
Trước khi bị thây ma ăn thịt, tất cả các đội viên đều chọn ăn một bữa thật ngon trước đã.
Gà mọc ba cánh, vịt sáu mắt, cá không vảy không giáp có hai đầu, thỏ mắt xanh to hơn cả hổ, tất cả đều được xiên lại đem nướng BBQ.
Đội ngũ tác chiến cuối cùng của loài người, những tinh anh át chủ bài từng nhận vô số bằng khen của liên minh, chỉ một ngày sau đó, lần lượt bước vào thời kỳ đột biến.
Chương Trì là kẻ biến dị sau cùng.
Cô cảm giác rất nhiều bộ phận trên cơ thể bắt đầu biến dạng một cách mất kiểm soát. Trước khi ý thức hoàn toàn rời khỏi cơ thể, cô chợt nhớ đến một câu hỏi từng được ai đó hỏi từ nhiều năm trước —
"Nếu có một ngày tỉnh dậy và phát hiện ra mình là con người cuối cùng trên Trái Đất, cậu sẽ làm gì?"
Đáp án lúc đó của cô là —
"Tự véo mình một cái."
"Tại sao?"
"Vì chắc chắn là đang nằm mơ."
...
Trên bầu trời cao rộng, một chiếc máy bay chở khách đang băng qua những tầng mây mềm mại.
Mở cửa sổ cabin, ánh nắng xuyên qua lớp kính, chiếu rõ từng hạt bụi lơ lửng mịt mờ.
Khung cảnh thế này nếu đặt vào trong phim ảnh, thì hoặc là nhân vật chính đang bắt đầu một cuộc sống mới, hoặc là đang trên đường đến một khu nghỉ dưỡng — tóm lại là lãng mạn, ấm áp, tràn đầy sự hướng về cuộc sống.
Khoang hành khách không còn một chỗ trống.
Ánh nắng chiếu lên gương mặt của tất cả mọi người, nhưng không ngoại lệ, chẳng tìm thấy lấy một tia vui vẻ nào trên đó.
Khác với kiểu ghế xếp thành hàng ngang truyền thống, trong khoang máy bay chỉ có hai dãy ghế xếp dọc, một dãy bên trái, một dãy bên phải, quay mặt vào nhau, vô cùng rộng rãi và thoải mái——
Nếu như bỏ qua những chiếc cùm gông đang khóa chặt trên tay chân của mỗi hành khách.
"Một lũ khốn kiếp."
Gã "tiếp viên hàng không" hông giắt súng lục đẩy xe thức ăn đi dọc theo lối đi ở giữa, vừa chửi rủa ỏm tỏi vừa phân phát phần ăn. Các "hành khách" lần lượt đưa tay nhận lấy. Ngoại lệ duy nhất là một nữ hành khách ngồi ở dãy ghế bên phải phía cuối khoang, người đang ngủ say sưa.
Gã tiếp viên gọi liền mấy tiếng, cô vẫn không có chút động tĩnh nào.
Gã vươn tay định huých vào vai cô, nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm vào người cô, gã dường như đột nhiên cảnh giác điều gì đó bèn rụt tay lại. Gã cười khẩy, đẩy xe thức ăn sang một bên, một tay rút khẩu súng lục bên hông, tung một cú đá thẳng vào bắp chân cô.
Một tiếng "cốp" giòn giã vang lên khi xương va vào chiếc ghế hợp kim.
Trong khoang máy bay trống trải, một chút động tĩnh cũng không lọt qua khỏi mắt mọi người.
Nữ hành khách rốt cuộc cũng mở mắt ra, nhưng giống như người nín thở không biết bao lâu đột nhiên ngoi lên khỏi mặt nước, cô thở hổn hển theo phản xạ. Lồng ngực phập phồng dữ dội, cô ngơ ngác và luống cuống nhìn gã đàn ông to con trước mặt, cùng với những ánh mắt hả hê xung quanh.
Cô có một khuôn mặt trẻ trung.
Gương mặt ngập tràn collagen. Vì ngủ quá lâu nên đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, con ngươi màu nâu nhạt ngập tràn sự hoang mang, hệt như một chú nai con vừa từ rừng sâu chạy tọt vào thế giới loài người. Toàn thân cô từ trên xuống dưới đều toát lên năm chữ to đùng: "Rất ngốc rất ngây thơ".
Sự cảnh giác trên mặt gã "tiếp viên" rũ bỏ trong nháy mắt.
Thậm chí gã còn có chút hối hận vì hành động thô lỗ vừa nãy của mình.
Những con người có đạo đức, luôn dễ cảm thấy áy náy vì những chuyện nhỏ nhặt.
Chỉ là ngủ quên thôi, chứ không phải cố ý tấn công.
Gã cất súng, đẩy xe thức ăn tới, trái ngược hẳn với vẻ thô lỗ lúc đối xử với các hành khách khác ban nãy, gã nhẹ nhàng đưa hộp cơm đến trước mặt cô: giấy ăn, đồ uống, đồ ăn vặt, không thiếu thứ gì.
Nữ hành khách do dự một chút, rồi vươn tay nhận lấy hộp cơm.
Ngồi ngay đối diện cô là một gã đàn ông cao lớn trạc tuổi ba mươi, mặt mũi bặm trợn. Hắn ăn được hai miếng liền ném toẹt hộp cơm sang một bên.
"Mẹ kiếp, cái thứ rác rưởi gì thế này. Toàn là đồ hộp."
Tiếp viên đi tới, chỉ vào hộp cơm bị hất đổ trên mặt đất: "Nhặt lên."
Gã bặm trợn cười khẩy một tiếng, ngoảnh đầu đi chỗ khác.
Tiếp viên rút súng lục ra, nòng súng đen ngòm chĩa thẳng vào đầu gã bặm trợn: "Ông mày bảo mày nhặt lên."
Gã bặm trợn phun toẹt một bãi nước bọt lên mặt gã tiếp viên.
Không khí chìm vào tĩnh lặng như tờ.
Tiếp viên tức đến bật cười.
Gã quệt bãi nước bọt trên mặt, rít qua kẽ răng mấy chữ: "Mày muốn chết hả?"
Gã bặm trợn cợt nhả mở miệng: "Cũng chỉ là một thằng cảnh sát áp giải thôi, mày có quyền hành pháp sao? Cút ra chỗ khác."
Tiếp viên ấn nòng súng vào giữa trán gã: "Mày còn biết luật cơ đấy?"
Gã bặm trợn nhướng mày.
Tiếp viên: "Tuy nhiên, có một trường hợp, cảnh sát áp giải có thể trực tiếp xử quyết tội phạm ngay trên máy bay."
Gã bặm trợn sửng sốt.
Tiếp viên chậm rãi nói tiếp: "Đó là khi tội phạm có ý đồ bỏ trốn, hoặc, cố tình cướp máy bay."
"Ai bảo với mày là tao muốn——"
Lời còn chưa dứt, trên khuôn mặt gã bặm trợn chợt hiện lên vẻ kinh hãi chưa từng có.
Chỉ trong chớp mắt, tiếp viên thu súng về, tháo băng đạn, trút sạch đạn vào lòng bàn tay rồi lắp băng đạn rỗng vào lại. Khẩu súng xoay một vòng trên đầu ngón tay gã rồi lập tức bị quăng vào tay gã bặm trợn.
Tiếp viên hất tay gã bặm trợn lên, bao trọn lấy bàn tay đang cầm súng của gã hướng thẳng vào ngực mình. Ngay lập tức, gã nhấn vào một nút đỏ trên mặt đồng hồ đeo tay. Cả khoang máy bay nhất thời vang lên tiếng còi báo động chói tai.
Chưa đợi mọi người kịp phản ứng, tiếp viên bật bộ đàm.
"Tội phạm ở ghế 39A khoang hành khách có ý đồ cướp máy bay! Súng của tôi bị cướp! Yêu cầu xử tử tội phạm ngay lập tức!"
Từ buồng lái, một tiếp viên vũ trang khác vội vã lao ra. Hắn cầm một bảng điều khiển điện tử chi chít nút bấm, chỉ ngẩng đầu nhìn lướt qua tên tội phạm đang "cầm súng" cướp bóc một cái, rồi nhấn một nút trên bảng điều khiển.
Đột nhiên, giữa khoang hành khách truyền đến một tiếng hét thảm thiết.
Khẩu súng rơi cạch xuống sàn máy bay. Gã bặm trợn vặn vẹo cơ thể với khuôn mặt dữ tợn, thế nhưng dây đai an toàn thắt chặt cùng cùm gông trên tay chân khiến gã căn bản không có cơ hội đứng dậy.
Gã chằm chằm nhìn vào cổ tay phải của mình. Một cây kim châm bất ngờ bật ra từ chiếc cùm gông, đâm phập vào tĩnh mạch rồi rút lại rất nhanh. Chỉ trong chớp mắt, nọc độc nồng độ cao đã làm tê liệt hoàn toàn dây thần kinh cánh tay gã. Tiếp đến là bả vai, lồng ngực; cơ mặt giật giật hai cái như hồi quang phản chiếu. Chẳng bao lâu sau, cả người gã đã cứng đờ như một khúc thịt bò khô.
Sắc mặt gã xám ngoét, mí mắt thậm chí còn chưa kịp khép lại.
Gần như tất cả các "hành khách" trong khoang đều nín thở trong một khoảnh khắc, không nhịn được mà liếc nhìn cùm gông đeo trên tay mình một cái.
Tiếp viên nhặt khẩu súng trên đất lên, lạnh lùng nhìn lướt qua tất cả mọi người trong khoang, ánh mắt nán lại vài giây đặc biệt là trên người mấy kẻ ở dãy bên trái.
"Đương nhiên, nếu chúng mày cho rằng cái chết cũng tính là một cách rời đi."
Đám người trong khoang máy bay ngoan ngoãn im lặng ăn phần cơm của mình.
Chu Kha nhìn quanh bốn phía. Mặc dù vừa bị đe dọa làm cho sợ hãi, ngoan ngoãn kiềm chế lại, nhưng trên người từng kẻ ở đây vẫn toát ra luồng sát khí hung hãn kiểu "dám bắt chuyện với ông thì ông tát vỡ mặt".
Là nam giới gầy gò ốm yếu nhất trong toàn bộ khoang máy bay, cậu ta không mảy may do dự hướng mắt về phía nữ hành khách ngồi ngay bên cạnh.
Rõ ràng, cậu ta không phải là kẻ xui xẻo duy nhất không nên có mặt trên chuyến bay này.
Thế là cậu ta nảy sinh một loại cảm giác gần gũi như bắt gặp đồng loại.
Cậu ta len lén quan sát, cố gắng thu hút sự chú ý của cô trong lúc không làm kinh động đến những người xung quanh.
Thế nhưng cô lại chỉ lặng lẽ ăn cơm, một chút cũng không hề nhận ra ánh mắt nóng bỏng của cậu ta.
Cô rốt cuộc cũng ăn xong phần cơm của mình, khay thức ăn sạch sẽ đến mức như thể vừa được vớt ra từ bồn rửa. Ánh mắt cô rơi xuống sàn khoang máy bay, cô đứng dậy, nhìn thi thể bị trói trên ghế vài giây, sau đó cúi đầu nhặt nửa hộp thịt cá và một chiếc bánh mì nhỏ vừa bị gã hất xuống đất ban nãy lên.
Chiếc bánh mì lăn mấy vòng trên đất, bám đầy bụi bẩn.
Cô nhẹ nhàng bóc lớp vỏ ngoài của bánh mì, phủi bỏ đi phần mặt dính bụi, vừa há miệng định cắn——
Đúng lúc này, cô mới nhận ra điều gì đó.
Quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau với Chu Kha.
Ánh mắt Chu Kha tràn ngập sự dò xét.
Chu Kha lên tiếng hỏi: "Cô đói lắm sao?"
Thiếu nữ khựng lại một chút, một lát sau, cổ họng mới khô khốc thốt ra mấy chữ: "Đừng lãng phí."
Một luồng khí lạnh của bản năng cảnh giác nguy hiểm chạy dọc từ sống lưng xông thẳng lên đỉnh đầu Chu Kha.
Cậu ta lập tức dập tắt mọi ý muốn làm thân với cô, ngoan ngoãn ngồi lại vị trí, quay đầu nhìn thẳng tắp ra ngoài cửa sổ máy bay ở phía đối diện.
Thời gian bay rất dài, tội phạm làm gì có nhân quyền, cho dù trời đã về đêm, để quan sát rõ nhất cử nhất động của tất cả mọi người, đèn trong khoang máy bay không hề được chỉnh tối đi chút nào.
Lác đác đã có người ngủ thiếp đi.
Có lẽ là chưa ngủ, nhưng ít nhất cũng đã nhắm mắt lại.
Luồng khí lưu khiến máy bay xóc nảy, Chu Kha ngủ rất tỉnh nên giật mình tỉnh giấc.
Ánh đèn vô cùng chói mắt.
Cậu ta giơ tay dụi mắt, đầu óc có chút choáng váng bèn lắc lắc đầu. Qua khóe mắt, cậu liếc thấy cô gái ngồi bên cạnh mình đang cười.
Cứ ngỡ mình nhìn nhầm, cậu ta liền quay đầu sang nhìn. Dưới ánh đèn sáng choang, cô gái đang nhắm mắt, khóe miệng vậy mà thực sự đang hơi nhếch lên——có vẻ tâm trạng đang cực kỳ tốt.
Nụ cười là vũ khí sắc bén để làm rung động lòng người.
——Nhưng tốt nhất là đừng xuất hiện trong phim ma.
Cô ấy không nên cười. Ít nhất là trên chuyến bay đang hướng tới Đảo Rác này. Ngay tại thời khắc này.
Cực kỳ quái dị.
Hết sức quái dị.
Mẹ nó, quá quái dị rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
