Lúc đó, Dung Nguyên chỉ nhìn thoáng qua Phương Thiên Hữu đang nói chuyện hăng say, sau đó nhắm mắt lại tiếp tục tu luyện. Nghĩ đến Phương Thiên Hữu, tâm trạng Dung Nguyên bỗng nhiên trầm xuống. Từ khi đến nơi này, hắn nỗ lực tu luyện, kỳ thật là đang cố gắng không nghĩ đến những chuyện liên quan đến Phương Thiên Hữu. Nhưng dáng vẻ hiện tại của Ernst Will lại khiến hắn không khỏi nhớ đến người kia.
Hắn thật sự coi Phương Thiên Hữu là bạn tri kỷ cả đời, cuộc sống của tu sĩ vừa dài đằng đẵng vừa nhàm chán, ngàn năm qua, hai người đã trải qua rất nhiều chuyện, có thể nói là vào sinh ra tử. Dung Nguyên thậm chí còn nghĩ, bất kể là hắn phi thăng trước hay Phương Thiên Hữu phi thăng trước, họ sẽ đợi nhau ở Tiên giới, đến Tiên giới vẫn có thể tiếp tục làm bạn bè... Hắn không hiểu vì sao Phương Thiên Hữu lại làm như vậy, nếu hắn thật sự muốn Tu Di Giới của mình, cứ nói thẳng là được rồi.
Kết quả, người nọ không nói không rằng, trực tiếp đổ tội cho hắn, tìm người hãm hại hắn.
Lúc tự bạo nguyên anh, cả người hắn đầy thương tích, cũng không để ý quá nhiều, hắn chỉ chú ý đến đôi mắt lạnh lùng của Phương Thiên Hữu. Lúc đó, ngoài việc muốn đồng quy vu tận với người khác, điều quan trọng nhất là trong lòng hắn đối với Phương Thiên Hữu tràn đầy sự thất vọng.
Tu sĩ đối với chuyện sinh tử phản bội kỳ thật rất lãnh đạm, nhưng hắn thật sự rất thất vọng, bởi vì người đó là Phương Thiên Hữu.
Những chuyện cũ này, vốn dĩ hắn sẽ không nhớ đến, nhưng sự xuất hiện của Ernst Will đã khiến hắn nhận ra, kỳ thật trong lòng hắn cũng không có lãnh đạm đến vậy, hắn cũng sẽ tức giận, cũng sẽ phẫn nộ, cũng sẽ đau lòng.
Sự dao động cảm xúc này trực tiếp khiến tâm cảnh của hắn trở nên bất ổn khi hấp thu linh khí của trời đất, trước mắt luôn hiện lên bóng dáng Phương Thiên Hữu, nhìn thấy hắn cầm thanh kiếm thuộc tính lôi chỉ vào mình, ánh mắt lạnh lùng, từng chữ từng chữ nói: "Ngươi đang giữ dị bảo của Ma giới, giao ra đây..."
Sau khi xảy ra chuyện ảnh hưởng đến tâm cảnh như vậy, Dung Nguyên đương nhiên không thể tiếp tục tu luyện vào ban đêm. Vì vậy, hắn cũng nằm trên tấm thảm da Giao Nhân mềm mại ngủ, tấm thảm này là vật duy nhất và rất lớn, đủ chỗ cho hai người nằm. Nhưng những đêm gần đây, Ernst Will luôn thở dốc như bị ai đó bóp cổ, âm thanh quá mức đau đớn, mỗi lần như vậy Dung Nguyên đều vung tay áo dùng linh khí giúp hắn ngủ say.
Nhưng điều xấu hổ là, sáng hôm sau, hắn sẽ phát hiện mình đang ôm Ernst Will trong lòng...
Ernst Will tỉnh dậy đương nhiên là vô cùng kinh ngạc, sau khi hai người nhìn nhau một lúc, lại càng thêm ngại ngùng tách ra.
Đây cũng là nhân quả đầu tiên mà hắn gieo xuống ở dị giới này. Nếu như lúc trước hắn không cứu Ernst Will, thì sẽ không bị cậu ta ảnh hưởng mà phát hiện ra những vấn đề tiềm ẩn này. Tu sĩ rất coi trọng nhân quả báo ứng, nếu không thể dứt bỏ tự nhiên sẽ bất lợi cho việc tu luyện sau này. Nhưng mà, Dung Nguyên thầm nghĩ, hiện tại cho dù hắn muốn cắt đứt cũng không thể cắt đứt ngay lập tức. Ở thế giới xa lạ này, hắn chỉ quen biết một mình Ernst Will, mà Ernst Will lại là một người phàm, hắn nghĩ mình không thể nào thấy chết mà không cứu, nghĩ lại vẫn cảm thấy có chút buồn bực.
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)