"Đậu má, cậu nghiêm túc à? Tôi còn tưởng cậu chỉ đùa thôi!" Triển Bằng sửng sốt đẩy nhẹ vai cô.
"Chuyện của Cố Tích chỉ là tin đồn, đâu có bằng chứng nào xác thực đâu! Lão đại nói vậy cũng chỉ là nhắc nhở cậu thôi, không đến mức khiến cậu phải làm căng như vậy đâu, Hứa Hạo?"
"Đúng thế! Trường Tam Trung có nhiều người như vậy, ai cũng sống khỏe re đấy thôi! Đâu có ai chết đâu, cậu sợ cái gì chứ?"
Hứa Hạo không biết phải giải thích thế nào cho họ hiểu sự đáng sợ của Cố Tích.
Thấy cả đám bạn đều nhìn mình đầy lưu luyến, cô bất đắc dĩ thở dài: "Nếu các cậu tin tôi thì mau chóng chuyển trường đi, tôi nhất định phải đi, có duyên thì gặp lại."
Đừng nói tới việc Hoa Quốc rộng lớn thế nào, chỉ riêng thành phố Lâm Giang này đã có hơn 14 triệu người sinh sống.
Một thành phố nhỏ, mà lại có hơn 14 triệu dân.
Nếu lần này chia tay mà không để lại phương thức liên lạc, có lẽ cả đời này cũng khó mà gặp lại nhau.
Mà những thiếu niên mười mấy tuổi lại đang ở cái độ tuổi bốc đồng nhất.
Chu Vi thấy Hứa Hạo đã quyết tâm thôi học, mặt cậu ta đanh lại, không nói một lời chỉ quay lưng rời đi.
Hứa Hạo tưởng cậu ta gọi mình, vừa định đi theo thì lại bị Phó Hành giữ vai: "Lão đại gọi bọn tôi, cậu về ký túc xá trước đi."
Chỉ trong chớp mắt, mấy tên con trai cao to đã biến mất khỏi tầm mắt của cô.
Cô mới ở nội trú được một tháng, hành lý cũng không nhiều, chỉ trong vài phút, quần áo và đồ dùng cá nhân đã được sắp xếp gọn gàng vào vali.
Thu dọn xong, Hứa Hạo nằm dài trên giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.
"Vào cho tao!"
"Đù má mày!"
Rầm!
Một cái gì đó vừa lăn lông lốc tới bên giường Hứa Hạo.
Cửa phòng kẽo kẹt, kẽo kẹt, bị đám người kia đẩy ra đầy bạo lực.
Cô không còn gì để nói.
Đám thổ phỉ này có thể bớt hành hạ cửa phòng được không vậy?
Hứa Hạo mở mắt ra, vừa định lên tiếng nhưng cảnh tượng trước mặt khiến cô sững sờ tại chỗ.
Ngay trước giường cô, một thiếu niên quần áo lấm lem đang quỳ rạp dưới đất.
Dáng người gầy gò, mái tóc dài lòa xòa che khuất gần hết khuôn mặt.
Chiếc áo đồng phục màu trắng của cậu ta đầy những vết giày bẩn đen sì, tóc ướt sũng nhỏ từng giọt nước, cả người trông thảm hại đến cực điểm.
Tim Hứa Hạo siết chặt, cô gần như không dám thở mạnh: "Đây... là sao?"
Chu Vi khoanh tay trước ngực, hất cằm ra vẻ đắc ý: "Cậu sợ cậu ta đến mức muốn thôi học đúng không?"
"Thế thì tôi đưa cậu ta đến đây, để chính cậu ta giải thích xem mấy lời đồn đó có thật hay không."
Lão đại, cậu đang làm cái quái gì vậy?
Đồng tử Hứa Hạo suýt nữa thì rớt ra ngoài.
Đừng nói với tôi là... vết giày trên người Cố Tích là do các cậu đạp đấy nhé?
Hả?
Các cậu có biết mình vừa làm gì không?
Cô hoảng hốt bật dậy rồi nhảy xuống giường, vội vàng đỡ Cố Tích dậy, hận không thể quỳ tại chỗ mà dập đầu xin tha mạng với nam chính.
"Xin lỗi, xin lỗi, Cố Tích, thật sự xin lỗi."
"Cậu đừng giận bọn họ. Thật đấy, bọn họ không có ác ý gì đâu."
Mái tóc mái dày của thiếu niên che khuất đôi mắt, chỉ để lộ ra sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng nhợt nhạt.
Hứa Hạo ghé sát nhìn kỹ hơn, lúc này mới nhận ra khuôn mặt Cố Tích bị sưng đỏ, thậm chí khóe môi còn bị rách, rỉ máu.
Tốt lắm! Chu Vi, Tiếu Vũ, Triển Bằng, Phó Hành!
Mấy cậu đúng là tự tìm đường chết một cách xuất sắc!
Nếu sau này nam chính không lột da róc xương nuốt sống mấy cậu, thì tôi sẽ viết ngược tên mình lại mà đọc!
"Xin lỗi, xin lỗi, thật sự xin lỗi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



