"Hả?"
Cố Tích giương đôi mắt đầy bối rối, bị mái tóc mái che khuất một nửa, dường như vẫn chưa hiểu rõ lời của Hứa Hạo.
"Nếu bọn họ nhất quyết không chịu nhận lỗi thì tôi có thể làm chứng cho cậu, chúng ta còn có đoạn ghi âm làm bằng chứng."
Hứa Hạo càng nói càng tức giận, siết chặt nắm đấm, bực bội nói: "Đám cặn bã đó đáng bị tống vào tù! Mà trường đã xử lý bọn họ thế nào? Có phải đã đuổi học rồi không? Nếu cậu hỏi tôi, tôi thấy không thể để bọn họ nhởn nhơ như vậy được, tốt nhất là báo cảnh sát rồi tống chúng vào tù ăn cơm miễn phí luôn!"
Cả ngày hôm nay cô đều nghĩ cách dỗ dành Chu Vi, nên cũng không để ý đến tin tức trong trường.
Theo lý mà nói, một vụ bê bối lớn như thế, lại còn xử lý kỷ luật một loạt học sinh, lẽ ra phải gây chấn động khắp trường, ai ai cũng bàn tán mới phải.
Thế nhưng hôm nay trường học lại yên tĩnh lạ thường, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Cảm ơn cậu."
Cố Tích nhếch môi cười chua chát: "Tôi không cần bản ghi âm đó đâu."
Chuyện này thế là xong rồi sao?
Hứa Hạo không kìm được tò mò, cô ngồi thẳng dậy, truy hỏi: "Những kẻ đó là ai? Nhà trường đã xử lý bọn họ thế nào?"
Cố Tích im lặng hồi lâu rồi chậm rãi trả lời: "Bọn họ là bạn cùng lớp của tôi, trường đã yêu cầu bọn họ xin lỗi tôi rồi."
"Vậy là xong sao?"
Hứa Hạo ngỡ mình nghe nhầm, khó tin đến mức phải đưa tay gãi tai.
"Ừm." Cố Tích mím môi, rõ ràng không muốn nói nhiều.
Dáng vẻ cam chịu, nhu nhược đến mức này thật sự là đại ma vương tương lai sao?
Không lẽ cô nhận nhầm người rồi?
Hứa Hạo giận đến mức sôi máu, nhưng không muốn xát muối lên vết thương của người bị hại, bèn buồn bực nhìn ra cửa đổi chủ đề: "Sao Chu Vi bọn họ còn chưa về nữa!"
Thật ra cô chỉ thuận miệng lẩm bẩm thôi, nhưng Cố Tích lại tưởng cô đang hỏi mình, lập tức lắc đầu đầy bối rối, tỏ vẻ cũng không biết.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ hồi lâu, ai nấy đều thấy cực kỳ lúng túng.
Haizz, tự nhiên lại có thêm một người lạ chuyển vào, sau này chắc chắn sẽ còn nhiều khoảnh khắc xấu hổ thế này nữa.
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy phiền.
Hứa Hạo thở dài rồi xuống giường xỏ dép chuẩn bị đi tắt đèn.
Ai ngờ Cố Tích phản ứng như thể trên người gắn radar, Hứa Hạo còn chưa chạm vào dép thì cậu ta đã vọt xuống giường, "tách" một cái tắt đèn.
"Tôi làm là được rồi."
Tốt lắm, từ nay phòng 406 sẽ không còn tranh cãi về việc ai tắt đèn nữa.
...
Nửa tỉnh nửa mê, Hứa Hạo cảm thấy điện thoại rung rung.
Cô cau mày mở ra xem, hóa ra là cuộc gọi từ Chu Vi.
Cô mơ mơ màng màng hét lên: "Chu Vi, cậu bị bệnh à! Nửa đêm không ngủ lại gọi điện cho tôi làm gì!"
Trong phòng ký túc yên tĩnh không một tiếng động.
Chỉ có tiếng rung của điện thoại vẫn tiếp tục vang lên.
Cô nghe máy, bên kia truyền đến giọng nói chậm rãi của Chu Vi: "Mở cửa."
"Tai cậu bị nước vào à? Cậu tỉnh táo lại đi! Tôi nói là mở cửa ký túc xá!"
Cô buồn ngủ mắt cũng không mở ra nổi, mơ màng như hồn ma trôi dạt xuống tầng một.
Lúc này đã hai giờ sáng, đúng vào thời điểm cơ thể con người chìm vào giấc ngủ sâu nhất.
Giờ này, đến cả chó cũng đã say giấc chứ đừng nói là cô.
"Đù má, Hứa Hạo, mở mắt ra đi, cậu sắp đâm vào tường rồi kìa!"
"Tôi đã bảo đợi Hứa Hạo mở cửa thì chi bằng trèo tường vào cho rồi!"
"Cậu giỏi lắm, ngoài tường có cả giàn nóng điều hòa, nếu cậu có thể leo tay không lên tầng bốn thì cứ việc trèo."
"Ông đây trèo được đấy!"
Tiếng cãi nhau ầm ĩ ngoài cửa khiến Hứa Hạo tỉnh táo hơn một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



