Không những vậy, sống ngay trước mắt ông bà mà đôi vợ chồng ấy lại lặng lẽ hoàn tất thủ tục xin visa nước ngoài, âm thầm thu dọn hành lý, định cùng nhau trốn đi không một lời báo trước.
May mắn là bên nhà thông gia phát hiện kịp thời.
Bốn ông bà đã khóc lóc cầu xin con cái, cuối cùng mới giữ được Tiểu Hạo ở lại.
"Chuyện này..."
Bà nội Hứa do dự trong giây lát, sau đó dịu dàng nói: "Ông Hứa chân không tốt nhưng tinh thần lại rất minh mẫn. Hai ông bà già chúng tôi chăm sóc Tiểu Hạo không thành vấn đề. Với cả, bà lại có bệnh tim, cần được tĩnh dưỡng, nếu để Tiểu Hạo sống cùng, chẳng phải sẽ làm phiền bà sao?"
Ông nội đã bị đau chân hơn chục năm, bà nội một mình chăm sóc ông đã rất vất vả rồi.
Bà ngoại thì từng trải qua hai cuộc phẫu thuật tim, đến cả rửa bát ông ngoại cũng không nỡ để bà làm, thế mà bây giờ hai bên lại tranh nhau chăm sóc cô?
"Con đã mười sáu tuổi rồi, là người lớn rồi, tại sao không thể tự chăm sóc bản thân?" Hứa Hạo kiên trì lý lẽ: "Con muốn ở một mình."
"Thằng bé này, sao lại không nghe lời thế!"
Bà nội tức giận vỗ mạnh một cái lên lưng cô: "Con nít thì phải ở với người lớn."
Với lời này của bà nội, ông nội, bà ngoại và ông ngoại đều gật đầu tán đồng.
Hứa Hạo không ngờ sự việc lại phát triển theo một hướng hoàn toàn ngoài dự liệu của cô.
Ban đầu, kế hoạch của cô là sau khi chuyển trường sẽ học hệ bán trú, buổi tối có thể về nhà sống một mình, như vậy sẽ không ai có thể phát hiện ra bí mật của cô.
Ai ngờ chưa kịp thực hiện thì giấc mộng sống một mình đã tan thành mây khói.
Cơ thể hiện giờ của cô là nữ, nhưng nguyên chủ lại là nam chính hiệu, chưa nói đến chuyện vừa chuyển trường đã có kiểm tra sức khỏe, nếu bị phát hiện thì sao đây?
Chỉ nói đến việc cô chỉ là một kẻ "giả mạo", thỉnh thoảng gặp ông bà nội, ông bà ngoại thì còn được, nhưng nếu ngày nào cũng sống chung, thì thói quen ăn uống, cử chỉ sinh hoạt, chắc chắn sẽ có sơ hở.
Ông bà nội, ông bà ngoại đều là những người từng trải, sống cả đời sóng gió, không dễ bị lừa như Triển Bằng, Tiếu Vũ, Chu Vi, Phó Hành bọn họ.
Cô là một đứa trẻ mồ côi.
Mặc dù viện trưởng và các dì trong trại trẻ mồ côi đối xử với cô rất tốt, nhưng họ có quá nhiều đứa trẻ cần chăm sóc, nên sự quan tâm dành cho Hứa Hạo ít đến đáng thương.
Cô luôn cho rằng mình là người lạnh nhạt, không thích gần gũi với ai, nhưng mãi đến khi ông bà nội, ông bà ngoại của nguyên chủ thật sự xuất hiện trước mặt cô, ân cần vuốt ve đầu cô, dịu dàng nói chuyện với cô...
Cô mới nhận ra rằng không phải cô vô cảm, mà là trước đây cô không dám mong cầu những thứ mà mình chưa từng có.
Bà ngoại từng trải qua hai lần phẫu thuật tim, ông ngoại thì hằng ngày tận tâm chăm sóc bà từng chút một. Hai ông bà ở nhà rất ít khi nấu nướng, vì hầu hết sức lực của họ đều dành để chăm sóc nhau.
Ông nội tuy chân không tốt nhưng lại không thể ngồi yên, cả ngày đi ra ngoài làm việc này việc nọ.
Bà nội vì muốn chăm sóc sức khỏe cho ông, nên sau khi nghỉ hưu đã học nấu ăn, rèn luyện được tay nghề bếp núc rất tốt. Mỗi ngày, bà đều theo sát ông, vừa nấu ăn vừa đuổi theo để nhắc ông chăm sóc bản thân.
Cả hai cặp ông bà đều có tình cảm vô cùng sâu đậm, cả đời nương tựa lẫn nhau. Họ không thích có người ngoài trong nhà, suốt bao nhiêu năm nay thậm chí còn chưa từng thuê người giúp việc, mọi việc đều tự chăm sóc nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



