Khi Lăng Tử Thu về đến tiểu viện của mình thì bóng hoàng hôn đã ngả về tây.
Nàng vừa đẩy cửa bước vào, một bóng người mặc áo xanh lục nhạt đã bất chợt lao tới ôm chầm lấy nàng.
"Tiểu thư, cuối cùng người cũng về rồi, Nguyễn Ngọc lo chết đi được."
Từ lúc xuyên không tới nay, Lăng Tử Thu chưa từng được ai chào đón nhiệt tình đến vậy. Trong phút ngỡ ngàng, nàng hơi nghiêng đầu, đưa mắt nhìn sườn mặt của tiểu cô nương đang ôm chặt lấy mình.
Lúc này nàng mới sực nhớ ra, đây chính là tiểu nha hoàn Nguyễn Ngọc hầu hạ bên cạnh nguyên chủ.
Gia tộc bao đời mang thân phận nô lệ nên sau khi bị bán vào Lăng phủ, tiểu nha đầu này chỉ được giao làm những công việc thấp hèn như bưng nước rửa chân.
Sau này, khi nguyên chủ bị ép đưa đến Tư phủ, trong lúc các nha hoàn khác đều e sợ, lảng tránh không kịp, Nguyễn Ngọc lại là hạ nhân duy nhất tình nguyện đi theo Lăng Tử Thu.
"Ta chẳng phải đã về rồi sao? Đừng lo lắng nữa."
Lăng Tử Thu đưa tay vỗ nhè nhẹ lên lưng Nguyễn Ngọc, thầm đoán chắc hẳn Tư Viêm Tu đã phái tì nữ đến hầu hạ mình.
"Thật không biết rốt cuộc tiểu thư đã đắc tội với ai nữa. Đại phu nhân mất sớm, người vất vả nhẫn nhịn mãi mới đến tuổi cập kê, những tưởng ít nhiều cũng được gả vào một phủ hộ tử tế. Ai ngờ... lại bị lão gia ép đưa tới Tư phủ. Người vừa mới trốn ra lại bị bắt về, cũng không biết ban nãy Tư đại nhân đưa tiểu thư ra ngoài có làm khó dễ gì không... Ôi trời! Tiểu thư, cánh tay của người làm sao thế này?"
Lời còn chưa dứt, Nguyễn Ngọc chợt phát hiện vết cắn làm bị thương nơi cánh tay của Lăng Tử Thu. Nha đầu vội vàng dìu chủ tử vào trong phòng, ân cần hỏi han.
Lăng Tử Thu khẽ cong khóe môi, hai má lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện, khiến khuôn mặt hãy còn chút tái nhợt bỗng chốc thêm vài phần ngọt ngào, khả ái. Nàng ôn tồn nói:
"Chuyện ta sai ngươi đi thám thính thế nào rồi?" Giọng nói của người phụ nhân trầm thấp, uy nghiêm.
"Bẩm chủ tử, theo đúng kế hoạch, Lăng Tử Thu đã đào hôn vào ngày hôm qua. Người của chúng ta cũng đã mai phục sẵn trên tuyến đường từ Tiêu Thành đến Kinh Châu. Có điều..."
Tiểu tỳ nữ quỳ rạp trên mặt đất, giọng điệu ấp úng, ngập ngừng.
"Có điều làm sao?" Giọng người phụ nhân thoáng cao lên.
Tiểu tỳ nữ sợ hãi, cả người run lên bần bật:
"Nô tỳ cũng không rõ là kẻ nào đã để lọt phong thanh, Tư đại nhân lại đi trước một bước, đến thẳng quán trà ngoài thành đưa Lăng Tử Thu đi rồi ạ."
"Ngươi nói sao?" Giọng người phụ nhân càng thêm gay gắt.
"Lăng Tử Thu bị đưa đi rồi? Đưa về đâu? Lăng phủ ư?"
"Không... ả ta đã xuất giá tòng phu, hẳn là phải đưa về Tư phủ mới đúng."
Dường như chợt nhận ra điều gì, người phụ nhân lẩm bẩm tự nói với chính mình.
Đảo hai luồng mắt giảo hoạt, tiểu tỳ nữ đang quỳ dưới đất vội vàng chuyển hướng câu chuyện:
"Thế nhưng thưa chủ tử, chúng ta cũng đâu phải đã hết sạch cơ hội."
"Ồ? Lời này là ý gì?"
"Hôm nay mật thám báo về, nói rằng Tư đại nhân đã đưa Lăng Tử Thu đến nha môn rồi ạ."
"Đến nha môn để làm gì?" Người phụ nhân nhíu mày nghi hoặc.
Tiểu tỳ nữ khẽ ngước mắt, thấy sắc mặt chủ tử dường như đã dịu lại phần nào, lúc này mới run rẩy chống tay đứng dậy, ghé sát vào tai chủ tử bắt đầu thầm thì to nhỏ.
Một lát sau, trong đáy mắt người phụ nhân lóe lên tia phấn khích:
"Những lời ngươi nói quả thực là thiên chân vạn xác?"
"Bẩm chủ tử, tin tức do người đó truyền đến, tuyệt đối không thể sai được ạ."
Nghe đến đây, khóe môi phụ nhân phác lên một nụ cười lạnh đắc ý. Bà ta cất giọng:
"Nếu đã như vậy, bước tiếp theo phải làm thế nào chắc hẳn ngươi đã rõ. Tư gia và Lăng gia tuyệt đối không thể liên hôn, hiểu chưa?"
"Nô tỳ đã rõ!"
Khi tia nắng chiều tà cuối cùng dần phai nhạt nơi chân trời, màn đêm mịt mùng lặng lẽ bao phủ khắp thế gian. Ánh nến từ muôn nhà tắt dần trong bóng đêm điểm xuyết những vì sao, Tiêu Thành một lần nữa chìm vào biển tĩnh lặng.
Dường như do ảnh hưởng của trận mưa hôm qua nên đêm nay lạnh đến lạ thường. Người nằm trên giường khẽ nhíu mày, trong cơn ngái ngủ vô thức cuộn chặt tấm chăn đắp trên người.
"Két…"
Cánh cửa sương phòng từ từ hé ra một khe hở, một bóng đen nương theo đó lẻn vào. Kẻ nọ liếc mắt nhìn tiểu cô nương đang say giấc trên giường La Hán, lúc này mới xoay người tiến về phía chủ nhân đang nằm trên giường lớn.
Lăng Tử Thu vốn ngủ rất tỉnh, thêm vào đó thời tiết âm u lạnh lẽo khiến cả người nàng có chút trằn trọc. Thế nên ngay khi cánh cửa vừa hé mở, nàng đã giật mình tỉnh giấc.
Nàng lặng lẽ luồn tay xuống dưới gối, rút ra một cây kéo mà trước đó đã tiện tay bới tìm được trong đống hồi môn. Ngay khoảnh khắc bức rèm gấm bị vén lên, nàng giơ cao thứ vũ khí trong tay, sẵn sàng đâm thẳng về phía kẻ nọ...
"Suỵt, phu nhân! Là ta!"
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một giọng nam trầm thấp, nén nhỏ chợt vang lên bên tai.
Lăng Tử Thu hơi sửng sốt. Nàng định thần nhìn kỹ lại, nương theo ánh trăng mờ ảo mới tỏ tường diện mạo của nam nhân. Tuy hai người chỉ mới gặp gỡ hai lần, nhưng nàng vẫn kịp nhớ ra y chính là Bạch Ngạn - tùy tùng cận thân của Tư Viêm Tu kiêm chức Thiếu khanh Đại Lý Tự.
"Đã khuya thế này rồi cơ mà?"
"Suỵt."
Bạch Ngạn đảo mắt nhìn lướt qua chiếc giường La Hán phía sau lưng, thấy người nằm trên đó vẫn không hề có dấu hiệu tỉnh giấc, lúc này y mới khẽ khàng lên tiếng:
"Đại nhân sai tại hạ đưa người ra ngoài. Người hãy thay bộ y phục này đi, sau đó đi theo ta."
Lăng Tử Thu nhìn chằm chằm bộ dạ hành y màu đen mà Bạch Ngạn vừa thoăn thoắt đặt lên giường tựa như làm ảo thuật.
Tuy không biết Tư Viêm Tu định làm gì vào giờ này, nhưng chỉ cần nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Bạch Ngạn, nàng ít nhiều cũng đoán được ắt hẳn là chuyện cơ mật chỉ có thể hành động vào ban đêm.
Bạch Ngạn cũng là kẻ chính nhân quân tử. Ngay khi nàng vừa cầm lấy y phục, y đã xoay người bước ra ngoài chờ đợi.
Chừng một tuần trà sau, Lăng Tử Thu đã theo y rời khỏi cửa sau Tư phủ, bước lên xe ngựa.
Quả đúng như nàng dự đoán, Tư Viêm Tu đã ăn vận chỉnh tề, ngồi đợi sẵn bên trong.
"Không biết Tư... đại nhân tìm ta có việc gì?"
Lăng Tử Thu đương nhiên hiểu rõ mối quan hệ giữa mình và Tư Viêm Tu, thế nhưng giờ phút này "hắn là dao thớt, mình là cá thịt", cẩn trọng gọi một tiếng tôn xưng dẫu sao cũng chẳng thiệt đi đâu.
Tư Viêm Tu có vẻ như đã không được nghỉ ngơi đầy đủ. Hắn hờ hững nâng mi mắt lên, bên dưới đôi đồng tử sắc bén in hằn vài vệt quầng thâm nhàn nhạt, đoạn cất lời:
"Đến nghĩa trang."
Nghe đến hai từ "nghĩa trang", chút tinh thần hãy còn đang ngái ngủ của Lăng Tử Thu bỗng chốc bay biến sạch sành sanh.
Đó chẳng phải là nhà xác ở thời hiện đại hay sao?
Lăng Tử Thu nuốt khan mấy cái, vừa định gặng hỏi thì Tư Viêm Tu đã lên tiếng trước:
"Hai cỗ nữ thi tìm thấy trong rương hiện đang được đặt ở nghĩa trang. Hồ sơ vụ án nàng cũng đã xem rồi, bên trong còn tồn tại rất nhiều kẽ hở. Cho nên lần này, ta định đưa nàng và Bạch Ngạn đi nghiệm thi lại một phen, có lẽ sẽ giúp ích được cho nàng trong việc thẩm vấn Diêu Ngữ lần sau."
Thế thì cũng đâu cần phải đi vào giờ thiêng này cơ chứ?
Nghe lời giải thích của hắn, trong lòng Lăng Tử Thu không khỏi dâng lên vài tia sợ hãi. Dẫu bản tính nàng kiên cường, gan dạ đến đâu, nhưng rốt cuộc vẫn mang thân nữ nhi. Nửa đêm nửa hôm đi làm mấy cái chuyện nghiệm thi như vậy, quả thực đây là lần đầu tiên đối với nàng.
"Cống phẩm bị mất trộm trong Tư Phẩm Khố, thế nên có một vài chuyện không thể đường hoàng tiến hành vào ban ngày ban mặt được."
Dường như nhìn thấu được tâm tư của tiểu nữ tử ngồi đối diện, Tư Viêm Tu vừa một tay chống trán nhắm mắt dưỡng thần, vừa uể oải buông lời giải đáp.
Lăng Tử Thu vốn là người thông minh, nghe tới đây thì hoàn toàn tỏ tường. Nếu vụ án đã xảy ra tại Tư Phẩm Khố, vậy chắc chắn có dính líu không nhỏ đến nội bộ triều đình. Hành động vào ban đêm quả thực sẽ che mắt người đời tốt hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)