Tiêu Văn Yến cảm thấy người đang đứng trước mặt mình không phải là tỷ tỷ ruột thịt mà là một tên điên.
Tự mình điên cũng thôi đi, còn kéo theo bọn hắn cùng điên theo nữa!
Mặc dù hắn còn nhỏ tuổi nhưng hắn không ngốc đâu! Cảnh tượng hôm nay nếu như bị người ngoài nhìn thấy, hắn sẽ bị chê cười cả đời!
Mà ánh mắt Tiêu Văn Việt nhìn Vân Chước cũng từ khinh thường bất mãn biến thành phức tạp.
Do dự một lát, Tiêu Văn Việt giống như vô tình hỏi: “Muội…mấy năm nay ở ngoài kia muội sống thế nào? Chẳng lẽ…dựa vào những cái này để nuôi sống chính mình sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
