Lúc này, sau khi Vân Chước lên tiếng, những người khác cũng đều nhìn sang.
“A Di Đà Phật.”
Không Thiền đại sư tỏ vẻ từ bi: “Tiểu thí chủ, bần tăng hôm nay ở đây giảng kinh Phật, mong thí chủ chớ có quấy rầy. Nếu như muốn cùng bần tăng giao lưu Phật pháp thì xin chờ chốc lát, đợi sau khi mọi người ra về, chúng ta sẽ cùng thảo luận.”
Sắc mặt Không Thiền đại sư có chút khó coi, nhưng dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người cũng tỏ vẻ khoan dung độ lượng: “Ngươi tuổi còn nhỏ, muốn tự nuôi sống bản thân cũng không dễ dàng gì. Thế nhân ai nấy đều khổ, bần tăng cũng không muốn làm khó dễ ngươi, tùy ngươi vậy.”
“Đại sư thật sự biết đoán mệnh à?” Vân Chước kinh ngạc nói: “Vừa liếc mắt đã nhìn ra được ta sống không dễ dàng gì, hẳn ngài có một đôi thần nhãn nhỉ?”
Không Thiền đại sư thở dài: “Bần tăng thấy ngươi số khổ từ nhỏ, là một người đáng thương không có ai nương tựa nên chỉ cho ngươi một con đường sáng. Từ tướng mạo xem ra ngươi là người cô độc, là họa quả mà kiếp trước lưu lại… Nếu như muốn được bình an thì phải tu thân dưỡng tính, không bằng đi tới am ni cô ở bên ngoài kinh thành cắt tóc tu hành, tìm kiếm kiếp sau.”
Khóe miệng du hồn giật giật.
Đại sư giả này cũng thật biết mang thù, chỉ vì tiểu sư phụ Vân Chước ngáng trở công việc của hắn mà muốn một cô nương mười mấy tuổi cắt tóc làm ni cô?
Đúng là lòng dạ hiểm độc!
Vân Chước không hề khó chịu, thậm chí còn giật mình nói: “Chẳng lẽ ý của ngài là kiếp trước ta không làm chuyện tốt nên đời này không cha không nương không huynh không đệ, nghèo hèn khốn khổ sao?”
“A Di Đà Phật, đúng là như thế.” Hòa thượng giả từ bi nói.
Một tiểu cô nương mặc áo bông cũ kỹ, không có trưởng bối ở bên, làm việc tùy tiện tùy hứng, tất nhiên không có người nhà quản giáo, lẻ loi hiu quạnh.
Nàng chỉ hơi thông minh một chút, muốn ở chỗ này thừa cơ kiếm chút tiền, bày quầy hàng là giả, giả vờ đáng thương, cầu những người phú quý ở bên cạnh bố thí một hai mới là thật.
Ngược lại có thông minh hơn mấy tên ăn mày bên ngoài một chút, biết phải trả phí vào cửa, bỏ nhỏ kiếm bộn.
“Chậc.” Vân Chước tặc lưỡi, sau đó cười một tiếng: “Ngài vừa mới tính cho ta, vậy đến lượt ta tính cho ngài.”
“Ngài... là một hòa thượng giả.” Vân Chước trực tiếp mở miệng, ánh mắt rơi vào phía trên đầu hắn: “Vết sẹo trên đầu hẳn còn chưa tới hai năm.”
“Nói bậy.” Không Thiền đại sư kinh ngạc, nhưng trên mặt không chút biến sắc: “Thì ra vẫn chỉ là một tên điên u mê không tỉnh ngộ, đuổi người ra ngoài đi!”
Không Thiền đại sư nói xong, trên mặt lộ ra mấy phần nhục nhã.
Những người khác thấy vậy lập tức cảm thấy tức giận, ánh mắt nhìn Vân Chước cũng không còn đồng tình mà thêm mấy phần chán ghét.
“Thật đúng là một nha đầu không có giáo dục, Không Thiền đại sư chính là cao tăng, há có thể để ngươi tùy ý bôi nhọ? Mau mau cút ra ngoài, nơi này không có ai tìm ngươi đoán mệnh đưa tiền cho ngươi đâu!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


