Chẳng lẽ ở đây còn có người thứ tư?
Ánh mắt Tống Tiện An lại nhìn về phía cái xác đang nhảy ở đằng trước, trong lòng lập tức hiểu ra vài phần.
Cố Dĩ nhìn Triệu Sướng:
“Chẳng lẽ tôi chưa nói với các cậu, nó chính là Cao Trường Sinh sao?” Cô đưa tay chỉ về phía bóng người phía trước.
“Chưa ạ!” Triệu Sướng lắc đầu rất quả quyết.
Cố Dĩ “ồ” một tiếng, rồi từ từ giải thích:
“Cao Trường Sinh, cũng chính là nó, đã tìm tôi, nhờ tôi đưa ông ta về nhà. Nhà của ông ta ở gần đây, nhưng vì thời gian quá lâu, xung quanh thay đổi quá lớn, nhất thời ông ta cũng không nhớ rõ vị trí cụ thể.”
Triệu Sướng gật đầu như gà mổ thóc, đột nhiên lại ngẩng lên:
“Vậy sao chị biết ông ta đang nói gì? Sao bọn em chỉ nghe thấy giọng của bà chủ Cố thôi, phải không anh họ?”
Cố Dĩ đã quá rõ tính tò mò của Triệu Sướng:
“Các cậu chắc chắn không nghe được nó nói đâu, tôi và ông ta đã lập giao kèo nên mới nghe được.”
Nếu không một cái xác mà còn biết nói thì chẳng phải dọa chết người à!
Thì ra là vậy.
Triệu Sướng hoàn toàn kinh ngạc.
Có câu nói rất đúng: Điểm cuối của khoa học là huyền học!
“Đừng nói chuyện nữa, không phải muốn tìm chỗ sao? Nhân lúc trời chưa sáng, mau tìm đi.”
Tống Tiện An lên tiếng, cuối cùng cũng cắt ngang được câu hỏi mà Triệu Sướng còn muốn hỏi tiếp.
Triệu Sướng đâu biết rằng anh họ của cậu ta đã quyết định trong lòng, đợi sau khi chuyện này kết thúc sẽ đá cậu ta về lại thủ đô, để khỏi ngứa mắt ở đây.
......
Tìm kiếm gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng hỏi được từ ông chủ quán bánh bao ven đường về làng họ Cao của chín mươi năm trước, ông ấy cũng là hồi nhỏ nghe người lớn nhắc đến nơi đó.
Cách vị trí đang đứng hiện giờ khoảng vài cây số.
Mấy người không dám chậm trễ dù sao thì nửa tiếng nữa trời sẽ sáng.
“Đi thôi, chúng ta đi nhanh một chút, chắc là sẽ đến kịp.”
Triệu Sướng tự giác đi ở cuối cùng, không dám làm phiền nữa.
Vội vàng đi, cũng coi như là may mắn, cuối cùng cũng đến được vị trí mà ông chủ quán bánh bao nói trước khi trời sáng.
“Cao Trường Sinh, nơi này ông còn nhớ không?”
“Ừm, chính là nơi này, tuy những tòa nhà này đã sớm thay đổi hoàn toàn khác với trong trí nhớ, nhưng tôi nhớ cây cầu kia, nhà của tôi ở không xa dưới chân cầu.”
Như vậy, đúng là tìm đúng chỗ rồi.
Cao Trường Sinh dựa vào trí nhớ tìm vài vòng, cuối cùng xác định được vị trí cách đó khoảng năm trăm mét.
“Chính là chỗ đó, đó là nhà tôi!”
Nhìn từ xa, đó là một căn nhà cổ mang đậm dấu ấn thời gian.
Có lẽ vì lý do giải tỏa, căn nhà trông rách nát, như thể không có người ở.
Nhưng đã đến nơi rồi thì phải vào xem thử.
Cả đám người đi về phía căn nhà cũ, càng đến gần, Cao Trường Sinh càng kích động.
Cố Dĩ đi đến trước cửa, gõ cửa:
Cốc cốc cốc...
“Xin chào, có ai ở nhà không?”
Gõ mấy lần mà không có ai trả lời.
“Có phải không có ai ở không?” Triệu Sướng hỏi.
Cố Dĩ định quay người xuống bậc thềm thì cánh cửa “két” một tiếng mở ra.
“Cô gái, cô tìm ai?”
Ông cụ mở cửa trông có vẻ ít nhất cũng phải tám mươi tuổi, lưng đã còng gập xuống, tay xách một chiếc đèn chiếu sáng kiểu cũ, ánh sáng rất yếu, về cơ bản chỉ có thể nhìn rõ những thứ trong vòng nửa mét.
Lúc này trời chưa sáng hẳn, tối om, cứ thế nhìn ông cụ, thật sự có chút rợn người.
Triệu Sướng rụt cổ, lặng lẽ di chuyển ra sau lưng Tống Tiện An.
Ánh mắt Tống Tiện An tràn đầy vẻ ghét bỏ, anh bước hai bước tới bên cạnh Cố Dĩ, ra tư thế bảo vệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)