Khoảng một khắc sau cô quay lại vị trí ban đầu, đột ngột lao lên khỏi mặt nước, ở chỗ chân có thể chạm tới đáy, từng bước một leo lên.
Cô bé vẫn đứng ở vị trí cũ, cô bé nhìn Nhạc Già ướt sũng đang nhỏ nước, cơ thể run lên vì sợ hãi theo bản năng.
Nhưng cô bé vẫn không chạy.
Nhạc Già quấn khóa Câu Hồn lên người cô bé, cô bé di chuyển từng chút một theo động tác lên bờ của Nhạc Già, cùng cô đặt chân lên mảnh đất bùn khô khốc của mùa đông.
Nước sông lạnh buốt đang nhỏ giọt từ người Nhạc Già, đọng lại thành một vũng nước nhỏ dưới chân cô.
Đối diện, toàn thân cô bé cũng ướt sũng, miệng và mũi không ngừng phun ra nước.
Chỉ là cô bé không làm ướt mặt đất.
“Họ tên, ngày sinh tháng đẻ.” Nhạc Già lấy ra một cuốn sổ, tay phải cầm cây bút đỏ.
Còn về lý do tại sao cô chỉ hỏi cô bé trước mặt mà không hỏi những con quỷ nước bị ném vào trong túi.
Câu trả lời rất đơn giản, quỷ nước đã bị tội nghiệt và tà ác nuốt chửng, linh hồn tà ác của chúng đã không còn nhiều ý thức tự chủ, cho dù Nhạc Già có hỏi bây giờ thì cũng không có con quỷ nước nào trả lời cô.
Đưa chúng đến địa phủ, xử lý từng bước theo quy trình, cuối cùng đợi chúng hồi phục ý thức rồi mới tiến hành thẩm vấn, là có thể có được thông tin cần thiết.
“Tiêu Bảo Trân, sinh ngày 12 tháng 3 năm 1979.”
Nhạc Già điền thông tin vong linh, trên sổ nhanh chóng hiện lên dòng chữ đỏ, ghi lại quá khứ của Tiêu Bảo Trân.
“Tiêu Bảo Trân, chết ngày 8 tháng 4 năm 1988, nguyên nhân tử vong là chết đuối.” Nhạc Già đọc thông tin của Tiêu Bảo Trân, dừng lại hai giây rồi dường như nghĩ ra điều gì đó, cô lại bổ sung: “Chết đuối vì xuống sông bắt cá.”
Cô bé đối diện gật đầu, rụt rè đáp: “Vâng ạ.”
Cô bé lại hỏi: “Đại nhân, chị định đưa em đi ạ?”
Cô bé là vong linh, đối với một số thông tin của Minh giới, tự nhiên cô bé có thể cảm nhận được điều gì đó.
“Ừ, đúng vậy.” Nhạc Già gật đầu, ánh mắt tựa con nước mùa xuân lướt qua người Tiêu Bảo Trân, nhìn lại vầng kim quang quanh người cô bé một lần nữa.
Khoảng nửa phút sau, Nhạc Già không nhịn được khẽ thở ra hỏi một câu: “Chấp niệm của em là gì?”
Cô ngửi thấy được, trên người cô bé có thứ không thể từ bỏ.
Đây có lẽ là lý do cô bé không chìm đắm trong tội ác hại người như những con quỷ nước khác, mà ngược lại còn cứu người.
Tốt nhất là chấp niệm của cô bé không làm ảnh hưởng đến hiệu suất tan làm.
Nhạc Già không nhịn được lại thầm nghĩ.
“Mẹ em! Em nhớ mẹ em!” Tiêu Bảo Trân kích động hét lên, nước mắt chứa đầy nỗi nhớ mong trào ra từ khóe mắt.
“Đại nhân! Nếu có thể! Có thể cho em gặp lại mẹ em một lần được không! Chỉ gặp bà ấy một lần thôi!”
“Từ hai mươi năm trước sau khi anh trai đưa mẹ rời khỏi thôn Đại Kiều, em chưa từng gặp lại bà ấy nữa, em rất nhớ bà ấy.”
Nhạc Già mím môi, một cảm xúc mới ra đời, cạn lời.
“Tốt” lắm rồi, lại tốn thời gian đây.
“Được.” Nhạc Già cạn lời thì cạn lời, nhưng không nhịn được mà trả lời ngay: “Em nói cho chị biết tên và ngày sinh của mẹ em trước đi, để chị xem bà ấy còn sống không?”
Nhạc Già cầm bút lên, hướng về phía cuốn sổ.
Nếu mẹ của Tiêu Bảo Trân đã qua đời, cô có thể tìm thấy dấu vết của bà ấy trên sổ, nếu sổ không hiện ra bất cứ điều gì thì chứng tỏ mẹ của Tiêu Bảo Trân vẫn còn sống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



