Đau thêm một lúc, Hà Điềm Điềm không còn sức để ý đến những chuyện khác nữa. Cô mơ hồ cảm thấy trong đầu có tiếng ‘bíp bíp bíp’ như tiếng điện tử, hình như còn có thứ gì đó đang nói chuyện, nhưng mà mơ mơ màng màng, nghe không rõ rốt cuộc nó đang nói gì. Hà Điềm Điềm lẩm bẩm trong lòng một lúc, sau đó hoàn toàn mất đi ý thức.
Không biết đã nằm bao lâu, cho đến khi mí mắt mỏng manh cảm nhận được một luồng sáng, ý thức của Hà Điềm Điềm mới dần dần quay trở lại, cô giãy giụa mấy cái, ngón tay cũng cử động theo.
"Ôi, tỉnh rồi, tỉnh rồi..."
Hà Điềm Điềm vẫn còn đang mơ màng, giọng nói lanh lảnh của mẹ cô đã truyền vào tai, tiếp theo là giọng nói vừa mừng vừa sợ của bố cô.
Có bố mẹ ở đây, Hà Điềm Điềm lập tức cảm thấy yên tâm, cơn đau như dao cắt trong đầu cũng biến mất, giống như tất cả những gì vừa trải qua chỉ là ảo giác của cô. Cơn choáng váng trong đầu dần dần biến mất, Hà Điềm Điềm cố gắng mở mắt.
Đập vào mắt mắt là trần nhà và tường trắng xóa, trong không khí thoang thoảng mùi thuốc khử trùng nồng nặc, rất khó ngửi. Hà Điềm Điềm đảo mắt, đang định xác định xem đây là bệnh viện nào, thì hai khuôn mặt tươi cười đã nhanh chóng xuất hiện trước giường bệnh.
"Bố, mẹ..."
Hà Điềm Điềm cố gắng ngồi dậy, ai ngờ chỉ một động tác nhỏ cũng khiến vết thương trên trán bị rách ra, cô lập tức ‘hít hà’ một tiếng, vội ôm lấy đầu.
"Ấy, đừng động, đừng động, nằm xuống nhanh." Mẹ Hà vội vàng ấn cô nằm xuống giường, cẩn thận bảo vệ đầu cô: "Con không được nhúc nhích, hôn mê gần một ngày rồi, nhìn vết thương trên đầu kìa..."
Một ngày ư?
"Phải đó, con cứ hôn mê mãi không tỉnh, bố thấy bác sĩ kia bó tay rồi, làm mẹ con sợ chết khiếp... May mà bố đã vẽ bùa chú cho con, vừa mới đốt bùa chú xong là con tỉnh lại."
Bố Hà cười tủm tỉm nói, sau đó bưng ly nước lên, đút cho cô hai ngụm. Nói xong, mẹ Hà hiếm khi không phản bác lại, có thể thấy trong lòng bà cũng đồng ý với lời nói của bố Hà.
Thế nhưng Hà Điềm Điềm căn bản không để tâm đến lời nói của bố mẹ.
Gia đình cô không khá giả gì, mẹ cô chỉ có hai ngón tay phải, còn bố cô thì chân đi khập khiễng, cả nhà 4 người chen chúc trong một căn nhà cũ nát ở thôn trong thành. May mà căn nhà nằm sát mặt đường đông đúc, cách đó không xa là trường tiểu học số 3, hai vợ chồng bèn dọn dẹp một gian nhà, mở một tiệm tạp hóa nhỏ, một nửa bán đồ dùng học tập, một nửa bán đồ ăn vặt. Nói là tiệm tạp hóa cho oai, chứ buôn bán ế ẩm lắm, chỉ đủ ăn đủ mặc, muốn nuôi cô và em trai học xong đại học thì hơi khó.
Không biết từ khi nào, bố Hà đã bày một quầy hàng ở đầu phố xem bói cho người ta, nói toàn những lời hay ý đẹp, kiếm được đồng nào hay đồng đấy, đủ để trang trải thêm cho gia đình. Dù cơ thể có chút khuyết tật, nhưng hai vợ chồng vẫn cố gắng nuôi hai đứa con học lên đại học. Sau khi lên đại học, hai chị em cô đều đi làm thêm để kiếm tiền trang trải học phí và sinh hoạt phí, không xin tiền bố mẹ nữa. Đợi đến năm nay, sau khi cô và em trai tốt nghiệp, tìm được công việc tốt, gia đình cuối cùng cũng dễ thở hơn, nhưng mà Hà Ứng Khôn đã bày quầy hàng mười mấy năm, dần dần cũng thành thói quen, thỉnh thoảng vẫn ra ngoài bày quầy hàng, chủ yếu là để nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng xem bói cho người ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)