“Người xưa có câu, trăm năm mới được chung thuyền, nghìn năm mới được chung chăn gối. Phải biết rằng, cuộc sống là nhường nhịn nhau. Thường xuyên nhìn vào ưu điểm của đối phương, ít nhìn khuyết điểm của nhau thì mới có thể sống ngày càng hạnh phúc.”
“Ly hôn thì dễ, nhưng không giải quyết được vấn đề. Làm sao bạn chắc chắn rằng sau khi ly hôn, người bạn tìm được sẽ tốt hơn người đang ở bên cạnh mình bây giờ?”
“Vì vậy, hôm nay tôi sẽ không làm giấy tờ này cho hai người. Hãy về suy nghĩ thêm."
Cô đè tay nhân viên đang định trả lại hồ sơ, khuôn mặt nhỏ nhắn trầm xuống.
Tô Giản thì lại muốn nghe theo lời khuyên của nhân viên mà quay đầu rời đi. Nhưng nghĩ đến người mẹ của mình đang làm ầm ĩ và cuộc điện thoại nhận được hôm qua, anh cố gắng kìm nén ý định muốn từ chối.
Tuy nhiên, người phụ nữ bên cạnh anh, hay đúng hơn là cô gái, lại khiến anh không thể nắm bắt được.
Anh vốn nghĩ hôm nay sẽ gặp một cô gái muốn leo lên cành cao, nhưng sau khi gặp mặt, anh lập tức phủ nhận suy đoán của mình.
Trực giác tôi luyện trong thương trường nói với anh rằng cô không phải loại người ham mê hư vinh.
Thậm chí, khi gặp anh, ngoài việc giới thiệu ngắn gọn mình là Mộc Diêu Quang, cô không hề có thêm hành động nào.
Không quá thân mật, cũng không quá xa cách. Cô đứng cách anh một bước, giữ khoảng cách vừa đủ.
Sự lạnh lùng của cô khiến anh thực sự nghi ngờ liệu cô có phải là người mà mẹ anh nói, đã dùng ba lá Định Hồn phù để đổi lấy tự do hôn nhân của anh hay không.
Mộc Diêu Quang không biết anh đang nghĩ gì, tất cả tâm trí cô lúc này chỉ tập trung vào việc liệu hôm nay có thể đăng ký kết hôn được hay không.
"Cô gái, tôi đã nói nhiều như vậy, sao cô vẫn cố chấp thế? Nhìn xem, chồng cô còn bắt đầu dao động rồi, cô đừng bướng bỉnh nữa."
Nhân viên tỏ vẻ không hài lòng trước sự cố chấp của cô. Trong lòng nhân viên, có vẻ cuộc ly hôn này là do cô gái kiên quyết đòi.
"Chồng tôi?"
Nghe thấy cách nhân viên gọi người đàn ông, cô ngây ngẩn nhìn anh, cảm thấy có gì đó không đúng.
Người đàn ông quay sang nhìn cô, ánh mắt giao nhau, dường như có tia sáng lóe lên trong đầu anh. Anh quay đầu nói với nhân viên ở cửa sổ:
"Xin chào, chúng tôi đến làm thủ tục đăng ký kết hôn."
Bốn chữ "đăng ký kết hôn" được anh nhấn mạnh.
"Cái gì? Đăng ký kết hôn? Không phải ly hôn sao?"
Nhân viên kinh ngạc há to miệng, ánh mắt dò xét liên tục nhìn qua hai người. "Hai người... chắc chắn là tự nguyện? Không bị... ép buộc?"
Cách nhìn thế nào, cô nhân viên vẫn không cảm nhận được đôi nam nữ trước mặt giống như hai người sắp kết hôn. Rõ ràng họ mang vẻ mặt "tôi không quen biết người này", lạnh nhạt không thèm quan tâm nhau. Giữa họ hoàn toàn không có sự thân mật của một cặp vợ chồng mới cưới, thậm chí trông còn giống như chuẩn bị ly hôn hơn.
"Tự nguyện, không bị ép buộc."
Trước khi người đàn ông kịp mở miệng, Mộc Diêu Quang đã giành nói trước. Nói xong, cô nhanh chóng quay đầu nhìn về phía anh.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Tô Giản cảm thấy anh như thấy được chút cầu khẩn trong ánh mắt cô.
Gì đây? Cô sợ anh đổi ý sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
