Vị sư phụ không biết xấu hổ nào đó không hề có lòng yêu thương trẻ nhỏ, liền đổ cả người lên đôi vai nhỏ của cô, để cô kéo lê ông vào nhà.
Còn về người cha sinh học kia của cô thì liên quan gì đến cô chứ?
Có ông ngoại ở đây, cô chẳng cần lo nghĩ gì.
Về sau cô cũng không rõ ông ngoại đã làm cách nào đuổi người đi, tóm lại là cô tin chắc đối phương không nhận ra mình.
Không chỉ vì khi đó tóc cô rối tung, trông như một thằng bé gầy gò suy dinh dưỡng, mà còn vì từ khi cô hai tuổi về sống với ông ngoại, ông ta chưa từng gặp lại cô.
Ông ngoại không nói, cô không nói thì làm sao ông ta biết cô là ai? Cũng giống như bây giờ, dù hai người đối mặt thì ông ta vẫn chẳng hề nhận ra cô.
Như vậy... cũng tốt thôi, phải không?
Trong mắt Mộc Diêu Quang bỗng loé lên vẻ tinh quái.
Mạnh Hạo Tân bước vào phòng bệnh, thấy bên trong có thêm hai người lạ mặt thì liền quay lại, không hài lòng nói với Lưu Tâm: “Y tá Lưu, bệnh viện các cô dễ dàng để người lạ vào phòng bệnh nhân thế này à? Nếu có chuyện xảy ra thì ai chịu trách nhiệm?”
“Đúng đúng, nói phải đấy!” Ba ông cụ khoảng năm, sáu chục tuổi đi cùng ông ta cũng phụ họa theo.
Lưu Tâm vừa định mở miệng giải thích thì đã bị Mộc Diêu Quang dùng ánh mắt ngăn lại.
“Gần đây có phải vị tiên sinh này đang khá túng thiếu tiền bạc không?”
Mộc Diêu Quang đứng dậy, chậm rãi bước đến đứng cách Mạnh Hạo Tân một bước. Ngưu Đại Chùy thấy vậy cũng vội vã đứng dậy đi theo.
“Nói bậy!”
Mạnh Hạo Tân hét lên, nhưng vẻ xấu hổ đã lan từ cổ đỏ ửng đến tận vành tai.
Con nhóc này làm sao biết được? Điều tra ông ta sao?
Gần đây quả thật ông ta có một khoản tiền lớn bị kẹt trong một dự án. Ban đầu ông ta định vay ngân hàng để xoay vòng vốn, ngân hàng đó trước giờ hợp tác rất tốt, vay vốn dễ dàng, nhưng không biết vì sao lần này mãi vẫn chưa phê duyệt.
Nếu không, ông ta cũng chẳng đến mức phải chen chúc với đám dân thường trong căn phòng bệnh chật hẹp thế này.
Mộc Diêu Quang không để ý đến ông ta, tiếp tục chậm rãi nói: “Vị tiên sinh này, hơn một tháng trước, ông từng ra tay với phụ nữ.”
Tất cả mọi người trong phòng bệnh đồng loạt hít sâu một hơi. Không biết là người phụ nữ dũng mãnh nào mà có thể đánh đàn ông đến mức phải khâu mũi?
“Không có chuyện đó, cô đừng nói bậy, coi chừng tôi kiện cô tội vu khống.”
Mạnh Hạo Tân phải cố gắng lắm mới không đưa tay lên che mũi. Dù gì chuyện cũng đã xảy ra khá lâu, chỉ là đường khâu trên mũi giờ đã được cắt chỉ, vết thương cũng hồi phục khá tốt, chỉ cần ông ta không thừa nhận thì người khác hẳn sẽ không phát hiện ra.
Dù miệng thì cãi lại nhưng trong lòng ông ta đã bắt đầu tò mò về thân phận của cô gái trước mặt.
Cô làm nghề gì? Sao lại biết được nhiều chuyện như vậy? Chẳng lẽ thật sự do kẻ thù trên thương trường thuê đến?
Mục đích của cô là gì?
Hủy hoại danh tiếng của ông ta?
Ngay tại bệnh viện?
“Ông có biết lần bị thương đó, thứ bị tổn thương không chỉ là cơ thể ông mà còn là cung tài bạch của ông không?”
Mộc Diêu Quang không quan tâm ông ta có thừa nhận hay không, điều cô muốn nói là phần sau.
“Cung tài bạch?”
Mạnh Hạo Tân ngẩn ra.
“Ông có thể hồi tưởng lại, chẳng phải việc tiền bạc trở nên bế tắc xảy ra sau khi ông bị thương sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
