Tô Giản thoát giao diện WeChat, tắt màn hình, thuận tay nhét điện thoại vào túi.
“Ê này, không phải chứ, hôm nay cậu kết hôn mà còn bắt tôi trả tiền à?”
Khâu Khải Văn không cam lòng kêu lên. Người có tiền đều keo kiệt vậy à? Kết hôn không đãi tiệc cũng thôi đi, đến một ly rượu cũng không mời nổi sao?
Rõ ràng anh ta quên mất giờ mình cũng có thể xem là người có tiền rồi.
“Lý do hôm nay tôi đi đăng ký kết hôn không đáng để cậu mời một chầu rượu à?”
Tô Giản nhìn anh ta, khoé môi khẽ cong lên một nụ cười lười biêng.
“Chết tiệt!”
Hồ ly, đúng là hồ ly. Nếu biết trước, anh ta thà không nghe cái bí mật này còn hơn.
Đúng lúc Khâu Khải Văn đang tức tối thì cửa phòng bao bị ai đó từ ngoài đẩy mạnh mở ra.
Sau khi cửa mở, Sở Dương ập vào phòng như một cơn lốc nhỏ.
Hai người trong phòng vẫn còn ngửi thấy hương oải hương mà cậu ta mang theo từ hành lang vào.
Sở Dương vừa vào phòng đã khựng lại một chút, sau khi xác định được người cần tìm ngồi ở đâu thì ba bước gộp thành hai, lao tới.
“Anh, anh là anh ruột em, mau cho em số liên lạc của chị dâu đi.”
Vừa nói cậu ta vừa định nhào tới ôm lấy chân Tô Giản, nhưng bị anh nghiêng người tránh nhẹ một cái.
Tội nghiệp Khâu Khải Văn ngồi cạnh Tô Giản, không để ý bị Sở Dương coi như vật cản, tiện tay gạt sang bên.
Một ly rượu vừa mới cầm lên, định đưa vào miệng cứ thế đổ dọc theo cổ, trượt vào trong áo.
“Sở Dương, thằng nhóc này, muốn ăn đòn à?”
Khâu Khải Văn bật dậy như con châu chấu. Lúc bật mạnh lên, anh ta cảm thấy ly rượu như đã tràn qua bụng, tiếp tục chảy xuôi xuống dưới.
CMN... chết tiệt...
Anh ta muốn đánh người.
“Bảo Tần Hào lấy cho cậu bộ đồ sạch mà thay đi!”
Tô Giản liếc nhìn vết rượu dần rõ trên một chỗ nào đó trên người anh ta, khuyên một câu, trên gương mặt tuấn tú thấp thoáng ý cười.
“Ơ... anh Khải... Khải Văn, em... em xin lỗi.” Lúc này Sở Dương mới nhận ra mình vừa làm ra chuyện ngu ngốc gì, xấu hổ xin lỗi Khâu Khải Văn.
“Đợi đấy cho tôi! Tôi mà chưa quay lại thì cậu không được đi đâu hết!”
Khâu Khải Văn chỉ vào Sở Dương, đặt chiếc ly trống xuống, hậm hực đẩy cửa bước ra ngoài.
Tần Hào là ông chủ của quán Dạ Sắc, có quan hệ khá thân thiết với Tô Giản và những người khác.
Từng có lần dưới sự gợi ý của Tô Giản, anh ta đã chia Dạ Sắc thành hai khu trưng bày quần áo nam và nữ.
Lúc đó Khâu Khải Văn còn từng cười nhạo hai người, nói chưa thấy ai làm chỗ giải trí lại còn bán đồ thời trang, người ta muốn mua chẳng phải đi thẳng ra trung tâm thương mại sao?
Anh ta thậm chí còn chọc thẳng vào mặt Tần Hào, nói anh ta chắc là vì quá mê tiền rồi.
Anh nhớ lúc đó Tần Hào khoác vai anh nói: “Người anh em, đợi đến ngày nào cậu cần mua đồ ở chỗ tôi thì yên tâm, nhất định tôi không giảm giá cho cậu đâu.”
Giờ thì đúng là tự vả. Khoảnh khắc này, cuối cùng anh ta cũng hiểu mưu lược của Tô Giản chưa bao giờ là vô căn cứ.
Chỉ mong hôm nay Tần Hào không có mặt ở đây!
Không phải anh ta không trả nổi tiền... mà là quá mất mặt, nhất là...
Sở Dương năm nay hai mươi tư tuổi, so với Tô Giản đã sớm tiếp quản gia nghiệp thì đúng là một công tử bột chính hiệu.
Đi bar, chơi gái, những thứ mà đám công tử ăn chơi thích, anh ta không thiếu thứ nào.
Chỉ có điều anh ta cũng có một điểm tốt, chơi thì chơi nhưng không bao giờ vượt quá giới hạn, không làm chuyện phạm pháp. Dù có chơi gái cũng dựa trên nguyên tắc đôi bên tự nguyện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
