“Cái gì? Bác gái cứ thế mà bán cậu đi sao?”
Trong căn phòng VIP sang trọng nhất của Dạ Sắc, Khâu Khải Văn sửng sốt trước những gì vừa nghe, không thể tin nổi nhìn chằm chằm người bạn thân.
Đỉnh thật đấy!
Trên đời này lại có người dám mở miệng đòi “mua” Tô Giản, ai mà không biết giá trị của Tô Giản cao thế nào chứ?
Có điều bác gái cũng thật tàn nhẫn, chỉ vì ba tấm bùa mà sẵn sàng “bán” cả con trai mình.
Vậy nên cái tên “Tô Giản” thật sự đúng như bạn bè nói, là do bác trai bác gái tiện tay ghép họ lại mà thành sao?
Dù sao thì cũng đâu có ai lại đặt tên cho con đơn giản đến mức chỉ lấy họ cha mẹ ghép lại là xong?
Khâu Khải Văn bỗng nhiên cảm thấy, mình vẫn còn may mắn hơn bạn tốt nhiều. Ít ra thì cha mẹ anh ta chắc sẽ không dễ dàng bán anh ta đi như thế... nhỉ?
Đương nhiên, cho đến một ngày sau này, anh ta mới phát hiện ra cha mẹ mình cũng chẳng đáng tin gì cho cam. Nhưng đó là chuyện sau này.
“Cất cái ánh mắt thương hại của cậu vào đi.”
Tô Giản liếc anh ta một cái, nhàn nhạt nói.
“...”
Khâu Khải Văn nghe thế vội vàng chớp mắt mấy cái.
Được rồi, ban nãy anh ta đúng là có hơi thương cảm cho bạn mình thật, người mình thích thì chẳng theo đuổi được, người không thích lại bị ép đến tận nơi.
“Vậy cậu thật sự từ bỏ bạch nguyệt quang của mình rồi à?”
Im lặng chưa được mấy giây, Khâu Khải Văn lại ghé sát đến, tò mò hỏi.
Tô Giản nâng ly trên bàn lên, uống cạn một hơi.
Vị cay nồng kích thích vị giác, để lại chút đắng nơi đầu lưỡi.
Thế nhưng kỳ lạ thay, lại có chút cảm giác giải thoát không nói nên lời.
“Thôi, đừng nhắc đến cô ấy nữa.”
Phát hiện bản thân vô tình khơi lại chuyện đau lòng của bạn, Khâu Khải Văn vội vã đổi chủ đề.
“Cậu ra ngoài thế này, cô vợ bé nhỏ ở nhà không có ý kiến gì à?”
Vừa nói xong, anh ta liền thấy hối hận, hận không thể tự tát mình một cái. Phì, cái miệng chết tiệt, sao lại vòng về chuyện kia nữa rồi.
Nhưng mà anh ta thật sự thấy tò mò. Hôm nay là đêm tân hôn cơ mà, dù trong lòng không thích đi chăng nữa thì thân thể vẫn có thể hưởng thụ mà.
Dù sao thì, đàn ông mà, tâm và thân vốn là hai chuyện riêng biệt.
“Cô ấy?”
Nhắc đến Mộc Diêu Quang, bàn tay đang xoay ly rượu của Tô Giản khựng lại, trong đầu hiện lên lời cô đã nói với anh lúc chia tay ban ngày:
“Yên tâm, sau này có em che chở cho anh. Dù đối mặt với bất kỳ ai, bất kỳ chuyện gì cũng đừng để bản thân bị ấm ức. Nói với em, em sẽ giúp anh giải quyết.”
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn nghiêm túc của cô khi ấy, không biết lúc đó mình có biểu cảm gì. Sau vài giây sửng sốt, anh rất muốn bật cười.
“Bao gồm cả dùng tiền sao?”
Anh không hiểu sao bản thân khi đó lại nảy ra ý muốn trêu cô, liền nở nụ cười, lên tiếng hỏi.
“Tiền... chuyện tiền cũng được, nhưng anh cho em thời gian, em nhất định sẽ nuôi anh, em nói được làm được.”
Mặt cô hơi đỏ lên, nhưng lời thì lại vô cùng chắc chắn.
Anh bật cười, định nói không cần, anh không cần cô nuôi. Thế nhưng chưa kịp mở miệng thì cô đã đột nhiên hét lên: “Xe buýt của em đến rồi!”
Ngay sau đó, anh liền thấy cô như một chú thỏ con đang chạy đua với xe buýt, vừa chạy vừa ngoái lại nhìn chiếc xe đang từ xa tiến đến. Chớp mắt một cái, cô và chiếc xe đã quẹo vào ngã rẽ, biến mất tăm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
