Hai người nhất thời đều không nói gì, Tây Môn Tuyết hơi cúi thấp đầu, mặt càng lúc càng ửng đỏ, dần dần lan tràn, ngay sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn thẳng Thạch Mục, gió nhẹ lướt qua, Lưu Hải nhẹ nhàng nâng lên, gương mặt nhỏ nhắn tươi như đào lý.
Nhìn Tây Môn Tuyết, trong lòng Thạch Mục chẳng biết tại sao, không ngờ lại có chút nội tình khẩn trương.
Nếu như đối mặt địch nhân, cho dù là mười tên Thần cảnh hậu kỳ, thậm chí là đối mặt đế, cũng chưa bao giờ hắn có tâm tình như vậy.
- Nàng... lúc trước mạo hiểm cứu Tú nhi, ta rất cảm kích. Lúc tấn công Thiên Đình muốn cứu nàng ra trước, nhưng trong đại chiến vẫn không thấy được nàng, thì ra nàng sớm đã thoát khỏi Thiên Đình.
Thạch Mục dường như đang lựa lời, chậm rãi nói.
- Những chuyện này tại hạ khắc trong tâm khảm, chẳng qua là giữa ta và nàng...
Tây Môn Tuyết khẽ biến sắc mặt thành trắng, ánh mắt ảm đạm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


