Không bao lâu, hai nữ tử Tây Môn Tuyết cùng Kim Tiểu Sai một trước một sau đi tới gần một vách núi đá trơn nhẵn ở dưới đáy của ngọn núi này.
Kim Tiểu Sai thấy vậy hơi ngẩn ra, phóng thần thức ra về phía sơn động tra xét.
Có lẽ bởi vì Hắc Mặc Thạch, thần thức tiến vào sơn động một đoạn khoảng cách ngắn, liền bị đuổi ra, không thể làm gì khác hơn là bỏ qua cố gắng. Sau khi lắc đầu, nàng đi tiếp.
Trong sơn động là một dãy hành lang thật dài. Dọc đường đi u ám không có ánh sáng. Hai người đi một hồi lâu, mới đi đến đầu cuối.
Xuất hiện ở trước mặt hai người, là một cánh cửa đá màu đen cao chừng bảy tám trượng. Phía trên khắc đầy những đường vân huyền ảo, tản ra ánh sáng mờ tỏ.
Trong miệng Tây Môn Tuyết nói lẩm bẩm, phất tay đánh ra một pháp quyết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
