“Chưởng môn, dựa theo tình hình hiện tại, Man tộc đang có mưu đồ nào đó. Nếu không sớm chuẩn bị, chỉ sợ...” Ngữ điệu của nam tử họ Tạ có chút dồn dập.
“Chưởng môn sư huynh, ta nghĩ sự tình có liên quan đến cường giả Địa giai vẫn nên báo lên đại trưởng lão để ngài ấy quyết định thì tốt hơn.” Phong Không Tử rốt cuộc đề nghị.
“Đã đến nước này, chỉ còn cách báo cho lão nhân gia một tiếng. Mặt khác truyền lệnh xuống, tăng cường thủ vệ tông môn, tất cả đệ tử không được hạ sơn. Đồng thời, khai mở cấm chế các nơi, phòng ngừa cường giả Man tộc đánh lén.” Lão già áo đen hạ lệnh một cách nghiêm nghị.
“Vâng.”
Mọi người có mặt vội vàng đứng lên, đồng thanh đáp ứng sau đó nhanh chóng rời khỏi đại điện. Hai người cuối cùng rời đi là nam tử họ Tạ và Phong Không Tử sau khi liếc mắc nhìn nhau một cái liền không chút biểu tình chia ra hai hướng. Họ Phong lúc này chậm rãi men theo một đoạn cầu thang bên ngoài đại sảnh, vừa đi vừa chau mày, không biết suy nghĩ cái gì. Khi đến ngã rẽ, y mới dừng bước, quay đầu nhìn lại ngọn núi ở phía sau. Từ góc độ này có thể mơ hồ nhìn thấy một tòa tiểu viện u tĩnh nằm dưới bóng râm, chung quanh còn có sương mù màu đen ẩn hiện bao phủ. Nơi đó chính là chỗ bế quan của đại trưởng lão Hắc Ma Môn. Bình thường, ngoại trừ chưởng môn có thể cầu kiến, phong chủ, trưởng lão như bọn họ cũng không được đến gần.
Phong Không Tử nhíu mày rồi vội vã quay người rời đi. Khi đám đông đã tản đi hết, phía sau một tảng đá lớn gần đó thình lình xuất hiện một thiếu nữ sở hữu dáng người đủ khiến nam nhân điên đảo,đúng là Kim Tiểu Thoa. Nhìn theo bóng lưng đang rời đi của Phong Không Tử, đôi mắt dễ thương chớp động giống như có điều suy nghĩ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
