Tựa như trên thế giới chỉ còn lại có mấy người chơi sống sót, yên tĩnh đến mức làm người ta cảm thấy sợ hãi.
Sau khi rẽ vào, cuối đường xuất hiện một ngôi biệt thự đứng sừng sững trong rừng rậm. Bên ngoài xây dựng một bức tường cao hơn một mét, trông như đã ở đó được mấy năm. Dây leo không biết tên bò đầy tường, nở ra một cụm lại một cụm đồng hoa trắng xóa.
Quan Tuyển đi phía trước đứng trước cánh cổng hé mở, theo sau là tóc tím smart và người phụ nữ mặc váy dạ hội, cuối cùng là Ninh Tri và nữ sinh cao trung.
Lúc này Ninh Tri mới chú ý tới những cái tên phía trên đầu bọn họ.
Smart là Trương Xuyên, cô gái mặc váy dạ hội tên là Vu Văn Tĩnh, và nữ sinh trung học tên Thanh Lan.
Quan Tuyển xoay người, nghiêm túc nói: “Tôi nói trước một chút, trong phó bản mọi người đều có nhiệm vụ giống nhau, có thể tùy thời kiểm tra tiến độ trên điện thoại. Sau khi tiến vào hãy thành thật hoàn thành nhiệm vụ, đừng cố gắng làm bất cứ chuyện gì dư thừa, nếu không chết lúc nào cũng không biết đâu.”
Trương Xuyên kiên trì nói: “Đều nghe anh, anh Quan, anh nói thể nào em sẽ làm thế đó, đảm bảo không thêm phiền.”
Vu Văn Tĩnh nghe thấy nhưng không phản ứng gì, nhìn biệt thự một cách vô cảm.
Ninh Tri nhìn qua gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Thanh Lan ở bên cạnh nhẹ nhàng đáp lại, bất an nhìn chung quanh, thỉnh thoảng lại nhìn về phía sau, cô bé luôn cảm thấy phía sau hoặc trong rừng cây có thứ gì đó.
Là người chơi duy nhất không phải là người mới trong phó bản tân thủ, Quan Tuyển biết rằng việc đưa ra một số gợi ý cho người chơi mới là điều cần thiết.
Nhưng bản thân anh ta không phải là một người lãnh đạo, cho dù anh ta có lộ ra thân phận là một người chơi lâu năm cũng không có khí chất đại lão, người ta không để anh ta vào mắt là chuyện bình thường.
Suy cho cùng, sở dĩ anh ta có tự tin hơn mấy người trước mặt chỉ là vì anh ta tiến vào trước hai phó bản mà thôi.
Xét về hiệu suất trong phó bản tân thủ, anh ta không hơn những người trước mặt là bao.
Phải biết rằng lúc anh ta mới bị kéo vào phó bản trò chơi không thể hiểu được này không bình tĩnh được bằng Ninh Tri.
Ninh Tri thử một chút, phát hiện điện thoại có thể bỏ vào ô vuông, nhưng cô vẫn cầm trên tay, thỉnh thoảng lại liếc nhìn giao diện phó bản.
Không có thêm thông tin nào.
Điều khiến cô luôn cảm thấy có chút không khỏe chính là cảnh tượng như này hình như cô đã từng trải qua, rõ ràng đây là lần đầu tiên cô tiến vào loại phó bản chân thật này.
Quan Tuyển đẩy hờ cửa sắt khắc hoa ra, âm thanh đột ngột vang lên khiến khu vực xung quanh càng yên tĩnh hơn.
Trương Xuyên và Vu Văn Tĩnh lần lượt đi vào, Ninh Tri ra hiệu cho Thanh Lan đi trước, cuối cùng cô đi vào, thuận tay đóng cửa sắt lại, liếc nhìn màn hình điện thoại di động.
Trạng thái của phó bản đã thay đổi từ “đang kích hoạt” thành “đang tiến hành” trong chớp mắt.
Xem ra là đoán đúng rồi.
Trước mặt là một khu vườn đã bị bỏ hoang từ lâu, một con đường lát đá dẫn thẳng từ cổng sân đến bậc thang phía trước biệt thự, toàn bộ ngôi biệt thự có kết cấu bằng gỗ, gỗ thô màu cam vàng dưới ánh mặt trời có vẻ càng thêm hoang vắng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
