“Sau khi thông quan phó bản tân thủ sẽ trở lại nơi ở ban đầu, trong lúc chơi trò chơi thời gian ở thế giới hiện thực sẽ tạm dừng, chuyện này cô không cần lo lắng.”
“Nhưng quan trọng là lúc thông quan cô vẫn còn sống.”
Biết được đáp án, Ninh Tri âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô không lo lắng bất cứ chuyện gì khác, cô chỉ lo lắng không biết mình bị nhốt ở đây bao lâu, mà ngày hôm sau bà ngoại không tìm thấy cô, không bệnh cũng bị dọa thành bệnh.
Cô lại hỏi: “Nếu chết trong trò chơi thì sao?”
“Thì trong hiện thực cô cũng sẽ chết.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của mọi người có mặt ít nhiều đều có chút khó coi.
Quan Tuyển nhận ra điều này thì bổ sung thêm một tin tức thân thiện: “Nhân tiện tặng kèm mấy người một tin tức, gãy tay gãy chân cũng như vậy, không cần hy vọng sau khi thông quan sẽ tự khỏi.”
Tuy rằng đây chỉ là phó bản tân thủ, độ khó lúc đầu sẽ không quá cao.
Anh ta bổ sung thêm trong lòng.
Ninh Tri không có chút ngạc nhiên nào về chuyện này. Cô chú ý tới thời gian trên điện thoại, một phen chậm trễ vừa rồi, thời gian 300 giây cũng không còn lại bao nhiêu.
Quan Tuyển hỏi: “Còn thắc mắc gì không?”
Ninh Tri lắc đầu.
Nói xong, anh ta bước ra khỏi cửa trước.
Thấy anh ta bước ra ngoài cửa, đứng ở đó mấy giây mà không có chuyện gì xảy ra, tóc tím smart giành trước đi theo ra.
Tiếp theo là người phụ nữ mang váy dạ hội màu champagne.
Chỉ còn lại một chiếc giày cao gót đi cũng không tiện, cô ấy đành đi chân trần như Ninh Tri.
Ninh Tri liếc mắt nhìn nữ sinh trung học đang đi phía sau, thấy cô bé hơi co rúm lại, không nói gì mà đi về phía cửa.
Nữ sinh trung học nhìn quanh căn phòng nhỏ, cô bé có linh cảm không tốt nếu ở lại thêm nữa không khéo thật sự không xong, hơn nữa có người đang đi phía trước, cắn răng một cái cuối cùng cũng bước ra khỏi cửa.
Vừa đứng ngoài cửa, cô bé đã nghe thấy tiếng cửa đóng lại sau lưng mình.
Quay đầu nhìn lại, nào có cái phòng gì đâu, trên con đường đất trong núi chỉ có một cánh cửa đứng lẻ loi ở đó. Mắt thường cũng thấy được cánh cửa kia đang dần dần trở nên trong suốt cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Ninh Tri nhìn nữ sinh trung học như sắp khóc, không đành lòng nói: “Đừng nhìn nữa, đi thôi. Sẽ luôn có cách.”
Có lẽ cô bé được người chị thoạt nhìn không lớn hơn mình mấy tuổi an ủi, nữ sinh cao trung cũng kiên cường hơn, nhẹ nhàng mà gật đầu.
Cô bé theo bản năng bước nhanh hai bước để đuổi kịp Ninh Tri, chỉ cách Ninh Tri nửa bước, hơi có chút giống cái đuôi nhỏ theo sau.
Ninh Tri không nói gì, xem như ngầm đồng ý.
Đi chân trần trên đường mòn trên núi không quá dễ chịu, nhưng cũng may là đường đất bằng phẳng, không có đá nhỏ linh tinh làm cộm chân, còn phủ tầng tầng lớp lớp lá cây, cũng nằm trong phạm vi mà Ninh Tri có thể chịu đựng được.
Hai bên đường núi là rừng sâu rậm rạp, thời gian hiển thị trên trên điện thoại là khoảng năm giờ chiều.
Mặt trời nóng bỏng như đang tắt đi khi tia sáng cuối cùng lặn xuống. Trừ âm thanh tiếng bước chân vài người đạp trên lá khô thì không còn âm thanh nào khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
