Uất Noãn Tâm hiểu rõ bản thân mình sắp gặp họa lớn rồi!
Dù không ngẩng đầu lên, cũng có thể tưởng tượng được sắc mặt của Nam Cung Nghiêu khó coi đến mức nào. Không khí xung quanh rất ít, làm cho cô sắp không thở nổi nữa rồi! Để tránh cho tình hình ngày càng căng thẳng, cô chỉ còn cách chủ động mở miệng xin lỗi: "Thật xin lỗi! Tôi…"
"Xem ra cô thông minh hơn tôi nghĩ, lấy lòng tôi không được, liền chuyển mục tiêu sang Hướng Lăng Phong hử?"
"…" Lời nói này là sao? Cô trốn ở trong phòng anh, làm sao biết được sẽ có người đàn ông khác bước vào chứ? Bản thân anh không cảm thấy mắc cỡ sao?
Cũng đúng! Trong mắt của anh, cô là người không biết xấu hổ, là một kỹ nữ không từ thủ đoạn nào quyến rũ anh, bất cứ chuyện gì cũng có thể làm được sao? Anh đã muốn bêu rếu, gán thêm tội cho cô, cô có giải thích cũng vô dụng!
Chỉ có thể nói: "Nếu như anh đã nói như vậy, thì chính là vậy đi!"
Nam Cung Nghiêu thừa nhận bản thân bị thái độ làm ngơ, như không có chuyện gì xảy ra của cô làm cho bực mình, nhưng anh sẽ không thể hiện ra ngoài, để cô nghĩ rằng anh đang để ý đến. Cô không đáng để cho anh phải tức giận, anh cũng không hề khó chịu, chỉ hơi ngạc nhiên là trên thế giới này tại sao lại có một người phụ nữ hư hỏng đến vậy, đã vậy còn là người vợ trên danh nghĩa của anh nữa chứ.
Anh cay độc nở nụ cười lạnh: "Cô yên tâm đi, tôi không cho rằng cô sẽ có lời giải thích thứ hai!"
"Cô nghĩ gì, làm gì, tôi không muốn biết! Chỉ có điều, trước khi chúng ta ly hôn, cô tốt nhất hãy an phận làm tốt vai trò người vợ, thu hồi bản chất của mình lại." Anh nở ra một nụ cười tà ác và tàn nhẫn: "Nếu không, sẽ có người vì sự dâm đãng của cô mà trả giá đó!"
Sau khi Uất Noãn Tâm rời khỏi, Nam Cung Nghiêu mở TV lên, trên màn hình hiện lên cảnh da thịt hỗn chiến. Anh cười lạnh, vì để quyến rũ anh, quả nhiên cô không từ bất cứ thủ đoạn nào. Nếu đã như vậy, những lời anh nói ban nãy, cũng không có bất cứ oan uổng gì, cô lấy quyền gì bày ra bộ dạng như mình đang chịu thiệt thòi đó chứ.
Muốn giành được tình cảm từ anh, còn phải xem cô có xứng hay không đã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



