Đài Bắc.
Tại biệt thự trên núi Dương Minh có một người thiếu nữ sang trọng và quý phái đang tiến vào buổi tiệc sinh nhật.
Trên chiếc bánh sinh nhật cao năm tầng do chính tay đầu bếp nổi tiếng làm đã thắp đầy mười chín cây nến, nụ cười xinh đẹp của người thiếu nữ dưới bộ lễ phục Chanel đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi của mọi người xung quanh cùng với vô số những món quà quý giá, nào là xe ô tô, túi xách hàng hiệu, trân châu… Không còn nghi ngờ gì nữa cô chính là chủ nhân của buổi tiệc sinh nhật này, một nàng công chúa luôn nhận được sự chú ý của người khác, cô sống trong một thế giới cổ tích mà ai ai cũng đều mơ ước đến.
Và tại một nơi khác ở Đài Loan, khách sạn năm sao của huyện Hoa Liên.
Căn phòng cũng sang trọng, nhưng lại thiếu đi không khí náo nhiệt và bóng dáng con người, chỉ để lại cả căn phòng một màu đen u ám, lạnh lẽo cùng với tâm trạng thấp thỏm không yên của một người con gái.
Cây kim giây hướng đến mười hai giờ chầm chậm chuyển động, cô đếm thầm: "Năm…bốn…ba….hai…một…"
Thậm chí là đem bán chính mình!
Bởi vì cô là một xử nữ, cho nên ông chủ đồng ý trả cô một triệu, chỉ cần có thể làm vui lòng vị khách quan trọng của ông ta là được, đó chính là người đàn ông cô phải hầu hạ tối nay! Bất luận người đó ở trên giường có đưa ra bất cứ yêu cầu gì, cô điều phải ngoan ngoãn nghe theo, bởi cô rất cần số tiền này!
Tiếng bước chân ngày càng gần, làm cho tâm trạng của cô kích động, đã đến lúc rồi phải không?
Cửa mở ra, ánh sáng ở hành lang chiếu vào bóng dáng của một người đàn ông, đang hướng đến dáng vẻ gầy gò mảnh mai của cô hoàn toàn được che đậy trong bóng tối, giống như một con thú nhỏ sợ hãi đang run rẩy của một kẻ sắp hiến thân. Anh rất cao, nhưng cũng không thiếu phần mạnh mẽ, trên người anh khoác lên một bộ âu phục sang trọng, ngay cả dưới ánh sáng mờ ảo cũng toát lên vẻ cao quý cùng kiêu ngạo của anh.
Cô không nhìn rõ được mặt của anh, chỉ có vài tia sáng phản chiếu lên khuôn mặt đó, tạo thành một bóng đen hoàn mỹ nhưng khi ánh mắt của anh từ trên cao nhìn nghiêng xuống căn phòng, cả người anh tản ra một loại khí chất cao quý, làm cho cô cảm thấy run sợ đồng thời hồi hộp đến mức phải nắm chặt lấy hai bàn tay lạnh ngắt của mình, không tự chủ cất cô tiếng nói: "Đừng bật đèn… Xin anh…"
Vừa dứt lời xong, cô hối hận đến mức muốn cắn đứt cái lưỡi của mình.
Nếu vì lý do đó mà khiến anh không vui, vậy tiền phẫu thuật cho mẹ cô sẽ… Cô thật lố bịch mà, đã đi đến bước đường này rồi, vẫn còn muốn giữ lại một chút tôn nghiêm cuối cùng cho chính mình.
Nhưng anh thực sự đã dừng tay lại, ánh mắt sắc bén hướng đến bóng dáng của cô, làm cho hô hấp của cô bất thình lình trở nên gấp gáp.
Quả nhiên lão già kia đã cất công chuẩn bị cho anh "món quà" này, một giọng nói mỉa mai hiện lên trong đầu của Nam Cung Nghiêu, phàm là những người đã từng hợp tác làm ăn với anh đều hiểu rõ, anh không thích tham gia bất kỳ buổi tiệc rượu nào tại hộp đêm cả, cho nên bọn họ chỉ còn cách là trực tiếp mang người đẹp ném lên giường tặng cho anh.
Theo thường lệ, anh sẽ đuổi đi mà không thèm ngó ngàng đến, bởi vì anh chán ghét sự dơ bẩn của những cô gái đó, thậm chí ngay cả xử nữ, vì tiền mà bán thân thể mình, làm cho anh cảm thấy thật buồn nôn.
Nhưng đêm nay, anh quyết định phá lệ!
Có lẽ bởi vì anh đã uống say mất rồi, cũng có lẽ do dục vọng kìm nén đã quá lâu chăng, hay cũng có thể do ngày này của mười sáu năm trước, anh nhìn thấy cô ấy, anh không muốn trải qua những ngày tháng cô đơn một mình nữa…
Cũng có thể, người con gái đang run rẩy ngồi cuộn tròn trong góc ngay trước mắt anh… Đột nhiên khiến trong anh gợi lên một cảm xúc mà chính anh đã đánh mất từ rất lâu đó là… lòng thương xót!
Nói tóm lại, anh muốn cô!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)