Nghe thế, Diệp Gia Khiêm mới thở phào nhẹ nhõm: "Nếu các con đã tặng quà xong, thì về sớm nhé."
Diệp Linh đồng ý và kết thúc cuộc gọi.
Thực ra, việc Diệp Gia Khiêm yêu cầu cô đi cùng Diệp Uyển Nhã không phải vì sợ cô phá hỏng bữa tiệc, mà chủ yếu là muốn hai chị em họ có cơ hội gắn kết tình cảm.
Vì thế, Diệp Linh không làm hỏng buổi tiệc, không muốn khiến cha lo lắng về việc hai chị em không hòa thuận.
“Diệp tiểu thư …”
Diệp Linh ngẩng đầu lên nhìn thấy Chu Cẩm Trình đang cầm hai ly rượu đi tới.
"Rất cảm ơn cô đã đến dự sinh nhật của tôi. Không biết tôi có vinh dự mời cô một ly không?" Anh ta mỉm cười và chìa một ly về phía cô.
Diệp Linh liếc nhìn ly rượu trước mặt, nhướn mày hỏi: "Anh không bỏ thuốc vào rượu đấy chứ?"
Chu Cẩm Trình lập tức cứng người lại. Dù Diệp Linh có nghi ngờ, nhưng ai lại hỏi thẳng thừng như thế chứ?!
"Diệp tiểu thư, cô thật biết đùa." Chu Cẩm Trình cười gượng: "Làm sao tôi có thể làm chuyện đó được? Cô nghĩ quá nhiều rồi..."
"Ồ, vậy sao?" Diệp Linh cười nhẹ: "Vậy anh uống trước đi. Nếu anh uống mà không sao, tôi mới tin anh."
Chu Cẩm Trình thoáng do dự, khó chịu nhìn ly rượu trong tay. Nhưng dưới ánh mắt nghi ngờ của Diệp Linh, anh ta đành cắn răng uống hai ngụm.
"Bây giờ cô đã tin rồi chứ?" Chu Cẩm Trình nói.
"Ừ, tôi tin anh." Diệp Linh gật đầu, nụ cười trên môi rực rỡ: "À, Ngài Chu, nhà tôi có giờ giới nghiêm, muộn rồi nên tôi và Uyển Nhã phải về thôi."
Chu Cẩm Trình choáng váng. Anh ta chợt nhận ra mình lại bị Diệp Linh trêu đùa! Cô nói tin mình, nhưng không hề nói sẽ uống ly rượu đó!
Anh ta không cam tâm, vội nói: "Nhưng còn ly rượu này..."
"Xin lỗi, tôi không uống rượu, anh cứ uống nốt đi." Diệp Linh thản nhiên đáp.
Chu Cẩm Trình còn định nói thêm gì đó, nhưng Diệp Linh đã gọi Diệp Uyển Nhã tới và cả hai cùng cáo từ anh ta.
Dù rất không muốn, Chu Cẩm Trình cũng chẳng còn cách nào giữ họ lại.
Chu Cẩm Trình dám uống chỉ vì nghĩ rằng nếu lừa được Diệp Linh uống, anh ta sẽ có lý do để đưa cô đến khách sạn và giả vờ cả hai đều say.
Dù sao đi nữa, anh ta cũng không thiệt. Nhưng không ngờ, lại bị Diệp Linh chơi một vố.
Anh ta vội vàng gửi một tin nhắn đi rồi lên tầng trên, nơi đã chuẩn bị sẵn một căn phòng khách sạn.
Khi mở cửa phòng, anh ta nhìn thấy một người đàn ông béo tốt đang đặt một cô gái đang ngủ say lên giường.
Thấy Chu Cẩm Trình bước vào, người đàn ông kia tươi cười nịnh bợ: "Chu thiếu, mọi thứ đã chuẩn bị xong. Cô gái này không có gia thế gì, lại là một người trong trắng, chưa từng có kinh nghiệm. Tôi bảo đảm cô ta sẽ ngủ rất sâu, tuyệt đối không phản kháng..."
Chu Cẩm Trình không kiên nhẫn phẩy tay, ra hiệu cho gã kia rời đi.
Anh ta cởi bỏ quần áo, chuẩn bị trút giận lên cô gái trên giường. Nhưng đột nhiên, một xấp giấy rơi ra từ đống quần áo.
Nhìn chằm chằm vào những tờ giấy đó, khuôn mặt Chu Cẩm Trình trở nên khó coi.
Hình ảnh những bức ảnh kinh khủng vừa xem ban nãy lại hiện rõ trong đầu anh ta, lảng vảng mãi không rời.
Trong tâm trí, anh ta đã bước vào "trạng thái hiền triết", đến mức ngay cả thứ thuốc trong ly rượu cũng không thể làm mình hưng phấn trở lại. Tuy nhiên, cơ thể vẫn khó chịu vô cùng.
Chu Cẩm Trình cảm thấy rất khó chịu, vội vàng lấy điện thoại gọi người đàn ông kia quay lại.
"Chu thiếu." Gã đàn ông thắc mắc hỏi: "Cô gái này không hợp với khẩu vị của ngài sao? Để tôi đi tìm người khác cho ngài..."
"Không... không cần đâu..." Chu Cẩm Trình nói yếu ớt: "Đưa... đưa tôi đến bệnh viện..."
Người đàn ông kia dù rất thắc mắc, nhưng vẫn đồng ý làm theo lời yêu cầu của Chu Cẩm Trình.
*
Diệp Linh tiễn Diệp Uyển Nhã về nhà xong, cô lái xe về căn biệt thự của mình.
Khi trở về, đã là đêm khuya. Diệp Linh cảm thấy bụng cồn cào đói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)