"Không cần đâu?" Diệp Linh nhíu mày đáp: "Sẽ rất bất tiện."
"Em chẳng thấy có gì bất tiện cả!" Diệp Uyển Nhã mắt sáng lên: "Chị, em có rất nhiều chuyện chị em muốn nói với chị mà..."
"Ý chị là chị thấy bất tiện." Diệp Linh điềm nhiên ngắt lời cô ta.
Diệp Uyển Nhã cứng đờ, mặt lộ vẻ tủi thân: "Chị, chị quả nhiên ghét em mà..."
Diệp Linh cười như không cười, nói: "Uyển Nhã, chị cũng đến tuổi cần có bạn trai rồi. Ngày nào đó, chị dẫn bạn trai về căn nhà của mình, hai đứa trẻ trung nồng nhiệt, chẳng may tụi chị muốn làm chút chuyện phóng khoáng, chơi trò gì đó mới mẻ ở nhà bếp hay phòng khách, đúng lúc đang hứng thú thì em bất ngờ mở cửa bước ra. Em nghĩ xem, có ngại không? Có sợ không?"
Diệp Uyển Nhã đỏ bừng mặt, cô ta thật sự không ngờ Diệp Linh lại nói thẳng thừng như vậy!
Dù là chị em ruột nhưng họ đâu có thân thiết đến mức đó!
Sau đó, Diệp Uyển Nhã cố gắng dùng tình cảm để lay động Diệp Linh, nhưng cũng bị cô khéo léo lảng tránh bằng những lời tương tự.
Cuối cùng, Diệp Uyển Nhã đành rời đi trong tiếc nuối.
Sau khi cô ta đi, Diệp Linh thở phào nhẹ nhõm.
Đối diện với Diệp Uyển Nhã, cô thật sự cảm thấy mệt mỏi.
Nếu Diệp Uyển Nhã là kiểu người bề ngoài hiền lành nhưng thực chất gian xảo, Diệp Linh đã có thể thẳng thừng đối đầu mà không cần phải giả vờ như vậy.
Nhưng Diệp Uyển Nhã thật sự không có ý xấu, chỉ đơn giản là ngốc nghếch mà thôi.
Ngốc nghếch và thêm cái đầu chỉ biết yêu đương, khiến lòng tốt của cô ta trở thành vũ khí gây tổn thương cho người khác.
Thêm vào đó, vì Diệp Gia Khiêm và Lưu Dao Ánh rất yêu thương hai chị em họ, Diệp Linh không muốn gây ra căng thẳng với Diệp Uyển Nhã, để tránh làm họ buồn lòng.
May mắn là, ngày mai cô sẽ chuyển ra ngoài, không cần phải tốn sức ứng phó với Diệp Uyển Nhã nữa.
Về đến phòng, Diệp Uyển Nhã lập tức gọi điện cho Âu Thần Mặc và kể cho hắn ta nghe việc Diệp Linh sắp chuyển ra ngoài.
Âu Thần Mặc trong lòng đầy nghi ngờ. Kế hoạch của hắn ta lại một lần nữa thất bại.
Lẽ nào Diệp Linh còn đề phòng cả em gái ruột của mình?!
"Cô ta định chuyển đến đâu ở?" Âu Thần Mặc hỏi ngay lập tức: "Chỉ có cô ta chuyển đi thôi sao? Còn ai đi theo cô ấy nữa không? Cô ấy có định thuê người giúp việc không? Sẽ có bao nhiêu vệ sĩ?"
Nghe hàng loạt câu hỏi, Diệp Uyển Nhã cảm thấy lòng mình khó chịu.
"Thần Mặc, anh..." Diệp Uyển Nhã buồn bã nói: "Có phải anh thích chị của em không?"
Âu Thần Mặc nhíu mày, trong lòng càng thêm chán ghét.
Cô ta ngoài chuyện yêu đương ra thì đầu óc có còn nghĩ được gì nữa không? Hắn ta dường như đã quên, chính nhờ vào việc Diệp Uyển Nhã chỉ có tình yêu trong đầu nền hắn ta mới dễ dàng lừa cô ta vào tay mình.
"Em nghĩ gì vậy! Cô ta là chị của em, sau này cũng là chị của anh, anh chỉ quan tâm đến cô ta như một người thân trong gia đình thôi." Âu Thần Mặc kiên nhẫn dỗ dành Diệp Uyển Nhã một hồi lâu, đến khi cô ta tin tưởng mà kể cho mình nghe mọi chuyện.
"Chị ấy định chuyển đến căn biệt thự ở Nam Giao, chị ấy thích yên tĩnh, không thích bị ai làm phiền nên sẽ không thuê vệ sĩ, bình thường chỉ thuê người giúp việc theo giờ, họ sẽ đến dọn dẹp khi chị ấy đi làm..."
Trong lòng Âu Thần Mặc vẫn cảm thấy nghi ngờ.
"Em nói là muốn chuyển đến ở chung với chị ấy, chị ấy không đồng ý, sau đó bọn em nói chuyện về thói quen sinh hoạt thôi mà..." Diệp Uyển Nhã giải thích.
Âu Thần Mặc lúc này mới yên tâm. Hóa ra là Diệp Linh tiết lộ những điều này để từ chối Diệp Uyển Nhã. Tuy nhiên, nếu cô dọn ra ngoài...
"Thần Mặc, chị em dọn đi rồi, vậy em..." Diệp Uyển Nhã cắn môi.
Cô ta muốn được trở về sống với Âu Thần Mặc, nhưng lại không muốn tự mình nói ra điều đó, cô ta hy vọng Âu Thần Mặc sẽ chủ động mời về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)