Mỗi lần Tần Gia Mặc nghe thấy cách gọi này đều dở khóc dở cười.
Trước giờ anh làm việc vốn luôn hào phóng, thậm chí có thể nói là vung tiền như rác, vậy mà giờ đây lại bị một nhóc con vắt mũi chưa sạch gọi là chú keo kiệt.
Truyền ra ngoài thì anh còn mặt mũi nào mà lăn lộn trong giới nữa?
Tuấn Tuấn chớp đôi mắt to tròn đen trắng rõ ràng, lanh lảnh hỏi: "Vậy con gọi chú là gì ạ?"
Tần Gia Mặc chẳng cần suy nghĩ đã đáp: "Gọi bác cả."
"Bác cả?" Tuấn Tuấn nhíu hàng lông mày nhỏ xíu, nghiêm túc hỏi lại: "Không phải người lớn tuổi lắm mới gọi là bác sao? Chú già lắm ạ?"
"..."
Tần Gia Mặc cảm thấy thằng nhóc này chắc chắn là khắc tinh của mình, nói chuyện chẳng bao giờ cùng một tần số.
"Bác cả là cách xưng hô dành cho người lớn trong nhà, chú chính là bác cả của con."
Chị Hồng ở bên cạnh nghe thấy, còn tưởng người này là anh họ của Tô Vân Phàm, nếu không sao lại bảo cậu bé gọi là "bác cả" chứ?
"Dạ được, chỉ cần chú vui là được, con gọi chú là bác cả vậy." Tuấn Tuấn dùng giọng điệu như một ông cụ non, nói xong liền cúi đầu tiếp tục xếp logo.
Tần Gia Mặc ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, nhìn dáng vẻ chăm chú nghiêm túc của thằng bé, thầm nghĩ đúng là mang phong thái của nhà họ Tần.
"Tuấn Tuấn, sắp đến trưa rồi, con muốn ăn gì nào? Bác cả ăn cơm trưa cùng con có được không?"
Tần Gia Mặc không có kinh nghiệm tiếp xúc với trẻ nhỏ, chỉ đành vắt óc vụng về trò chuyện với Tuấn Tuấn.
"Sao cũng được ạ, con đang bệnh nên nhiều thứ không được ăn lắm..."
Tần Gia Mặc nghe mà xót xa, suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy bữa trưa để bác sắp xếp, đảm bảo vừa phù hợp với con, lại vừa giàu dinh dưỡng và ngon miệng."
Nhóc con gật đầu: "Dạ được, bác cứ tự xem xét ạ." Nói xong lại tiếp tục tập trung vào đống logo.
Tần Gia Mặc gọi một cuộc điện thoại, dặn dò một hồi.
Buổi trưa, Hàn Duệ xách hai thùng giữ nhiệt tới.
Những món ăn thanh đạm nhưng ngon mắt được bày đầy ra bàn.
"Nhóc con, bữa thịnh soạn này là bác mời con, coi như xin lỗi chuyện lần trước không cho con mượn điện thoại, sau này không được gọi bác là chú keo kiệt nữa nhé." Tần Gia Mặc rất để bụng chuyện này, cố gắng cứu vãn hình ảnh bản thân trong lòng "con trai".
"Oa... nhiều món ngon quá! Chú keo kiệt, chú hào phóng thật đấy!" Nhóc con vui sướng khôn xiết.
Tần Gia Mặc: "... Gọi bác cả!"
Tuấn Tuấn lại gần nhìn bàn thức ăn đầy ắp, lập tức ngẩng đầu hỏi Tần Gia Mặc: "Con có thể gọi điện cho mẹ, bảo mẹ qua đây ăn cùng được không ạ?"
Tần Gia Mặc gật đầu: "Dĩ nhiên là được."
Tuấn Tuấn mượn điện thoại của chị Hồng, trực tiếp gọi video cho mẹ.
Ở công ty, Lâm Tịch Vy vẫn đang bận rộn, thấy chị Hồng gọi video tới, còn tưởng bố mẹ lại đến làm loạn nên vội vàng nghe máy.
"Mẹ ơi! Mẹ nhìn này, cả một bàn đồ ăn ngon luôn!" Tuấn Tuấn rất hưng phấn, khoe khoang với mẹ, không đợi được mà mời mọc: "Mẹ mau đến ăn trưa cùng con đi."
Lâm Tịch Vy nhìn "đại tiệc" trong ống kính mà giật mình: "Cục cưng, ai đặt bữa trưa cho con thế?"
"Là chú keo kiệt, à không, chú ấy bảo con gọi là bác cả." Tuấn Tuấn giải thích xong liền xoay ống kính điện thoại về phía Tần Gia Mặc: "Đây mẹ nhìn đi, chính là chú ấy!"
Tần Gia Mặc hơi lúng túng, khẽ gật đầu trước ống kính điện thoại, coi như lời chào hỏi.
Lâm Tịch Vy cũng lúng túng không kém.
Cô không ngờ Tần Gia Mặc lại đi gặp con trai sớm như vậy, càng không ngờ con trai lại khá hòa hợp với anh.
"Mẹ cũng rất muốn qua ăn cơm với cục cưng, nhưng mẹ đang nhiều việc quá, không đi được."
Đây là sự thật, sáng nay Lâm Tịch Vy vốn đã đi muộn hai tiếng, công việc bị trì trệ không ít.
"Ồ, dạ được rồi..."
Hai mẹ con chuyện trò một lúc rồi tắt video.
Lâm Tịch Vy ngẫm nghĩ, trong lòng hơi bất an, bèn tìm wechat của Tần Gia Mặc.
[Luật sư Tần, cảm ơn anh đã đối xử tốt với Tuấn Tuấn như vậy.]
[Nhưng mà, có thể đợi khi nào tôi rảnh, tôi tự đưa bé đi gặp bố mẹ anh được không?]
Dù sao đi nữa, người nhà họ Tần vẫn là người lạ với cậu bé.
Lâm Tịch Vy lo lắng sau khi Tần Gia Mặc làm thân được với con trai, anh sẽ đưa cậu bé đi qua đó.
Tần Gia Mặc nhìn thấy tin nhắn, ánh mắt hơi trầm xuống.
Anh biết Lâm Tịch Vy đang lo lắng điều gì.
[Yên tâm, tôi chỉ qua thăm thằng bé thôi, sắp đến trưa nên sẵn tiện sắp xếp một bữa cơm.]
Thực ra Tần Gia Mặc vẫn chưa nói chuyện này cho bố mẹ biết.
Nếu không, bà cụ chắc chắn sẽ bất chấp cơ thể suy nhược mà gượng dậy xuống giường đến gặp cháu nội ngay.
Chuyện này chắc chắn phải tôn trọng ý kiến của Lâm Tịch Vy, và dưới sự dẫn dắt, đồng hành của cô để sắp xếp cho cậu bé chính thức gặp người lớn trong nhà.
Thấy câu trả lời của Tần Gia Mặc, Lâm Tịch Vy mới buông lỏng nắm tay.
Thực ra chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại tin tưởng đối phương đến thế.
Tính ra họ mới quen biết có vài ngày, vốn không thân.
Nhưng hôm nay Tần Gia Mặc đã giúp đỡ cô hết lần này đến lần khác, thậm chí cô còn tìm thấy cảm giác an toàn đã mất bấy lâu ở anh, khiến cô lập tức có thiện cảm với người đàn ông có vẻ ngoài lạnh lùng uy nghiêm này.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức thiện cảm mà thôi.
Điện thoại lại vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
Cô cụp mắt nhìn, là bạn thân Sở Tình gọi tới.
"Alo, Tình Tình..."
Sở Tình mở miệng hỏi ngay: "Vy Vy, người đàn ông đang ở trong phòng bệnh với Tuấn Tuấn là ai thế?"
Sở Tình biết bạn thân đã đi làm, buổi trưa thi thoảng cô ấy sẽ ghé qua thăm cậu bé, nên tranh thủ giờ nghỉ trưa cũng chạy qua xem sao.
Kết quả vừa đến ngoài phòng bệnh, cô ấy đã phát hiện bên trong có một người đàn ông lạ mặt cao lớn tuấn tú đang ngồi ăn trưa cùng Tuấn Tuấn.
Thế là cô ấy vội vàng gọi điện hỏi ngay.
Lâm Tịch Vy nghĩ đến bao nhiêu chuyện xảy ra trong nửa ngày nay, còn chưa kịp kể với bạn thân, nghe vậy chỉ biết thở dài một tiếng: "Chuyện dài lắm..."
"Vậy thì từ từ kể." Sở Tình quá tò mò, lại thấy người đàn ông kia đẹp trai ngời ngời, không nhịn được mà trêu: "Hay là tớ vào thẳng hỏi thẳng anh ấy luôn nhé?"
"Đừng!" Lâm Tịch Vy vội ngăn cản.
"Vậy cậu mau nói xem anh ấy là ai? Sao tớ không biết cậu quen một anh chàng đẹp trai trưởng thành, đầy sức hút thế này nhỉ, hơn Tô Vân Phàm gấp trăm lần!"
Lâm Tịch Vy nói: "Anh ấy chính là luật sư nổi tiếng Tần Gia Mặc."
"Gì cơ?" Sở Tình giật mình, tông giọng đột ngột cao vút.
Thấy người đàn ông trong phòng bệnh ngẩng đầu nhìn sang, cô ấy vội vàng lùi lại nép vào góc, một tay bịt miệng hạ thấp giọng hỏi: "Cậu nói anh ấy chính là người mà tớ nhờ bác cả tìm giúp cậu làm luật sư ly hôn - Tần Gia Mặc ấy hả?"
"Đúng vậy."
"Nhưng... nhưng mà, không phải anh ấy đã từ chối cậu rồi sao?"
"Cậu đợi tí, tớ đổi chỗ khác nói chuyện với cậu." Lâm Tịch Vy nghĩ chuyện này không giải thích được chỉ với vài câu, bèn đứng dậy rời khỏi vị trí làm việc, đi ra cầu thang bộ: "Sáng nay xảy ra rất nhiều chuyện, tớ còn chưa kịp kể với cậu, cậu nghe xong chắc chắn sẽ thấy như chuyện nghìn lẻ một đêm, không thể tin nổi luôn."
"Mau nói mau nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!"
Lâm Tịch Vy ổn định tinh thần, kể lại từng chuyện lớn xảy ra chỉ trong vỏn vẹn nửa ngày hôm nay.
Quả nhiên, Sở Tình nghe mà mắt chữ O mồm chữ A liên tục.
"Thấy chưa, tớ đã nói gì nào! Hôm đó tớ xem tin tức, nhìn một cái là thấy người lính cứu hỏa đã hy sinh đó giống Tuấn Tuấn y đúc, à không, là Tuấn Tuấn giống anh ấy..."
"Biết gọi đây là gì không? Ông trời có mắt đấy, ông trời cũng thương xót anh ấy đoản mệnh nên trong âm thầm đã sớm sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, để cốt nhục của anh ấy được nối dõi, còn để cậu gặp gỡ người thân của anh ấy."
"Tên cặn bã Tô Vân Phàm kia giờ thì đâm đầu vào tấm sắt rồi nhé! Luật sư Tần bây giờ chắc chắn sẽ giúp đỡ cậu vô điều kiện, đến lúc đó khiến anh ta phải ra đi tay trắng, vừa tuyệt tự tuyệt tôn lại vừa trắng tay, để xem người trong mộng của anh ta còn theo anh ta nữa không!"
Sở Tình hào hứng xả một tràng, cười ha hả đầy đắc thắng.
Nhưng sau cơn hưng phấn, cô ấy lại cân nhắc đến vấn đề thực tế.
"Nhưng mà Vy Vy, cậu để Tuấn Tuấn ở riêng với người nhà họ Tần như vậy, không sợ họ bắt Tuấn Tuấn đi mất sao? Nếu nhà họ Tần tranh giành đứa bé với cậu, chuyện này còn nghiêm trọng hơn Tô Vân Phàm tranh giành nhiều, cậu không thể đấu lại nhà họ Tần đâu."
Vấn đề Sở Tình lo lắng cũng chính là điều Lâm Tịch Vy trăn trở.
Tuy nhiên, giờ đây Lâm Tịch Vy đã nghĩ thông suốt rồi.
"Người ta thường nói bố mẹ yêu con thì phải tính xa cho con. Nếu sau này nhà họ Tần thực sự muốn Tuấn Tuấn nhận tổ quy tông, đó cũng là chuyện tốt."
Lâm Tịch Vy chưa nói hết câu, Sở Tình đã hiểu ra: "Cậu cảm thấy Tuấn Tuấn quay về nhà họ Tần sẽ tốt hơn cho sự phát triển tương lai của thằng bé."
"Chắc chắn rồi, nhà họ Tần có thể cho Tuấn Tuấn một bệ phóng vững chãi hơn, mạnh hơn nhiều so với việc đi theo một người mẹ đơn thân như tớ. Chỉ riêng về phương diện chữa trị y tế, nguồn lực mà nhà họ Tần có được là điều tớ không dám mơ tới."
Mà chỉ cần con được tốt, có ở bên cạnh cô hay không cũng không quan trọng.
Mẹ yêu con không phải là muốn xích con bên cạnh mình, mà là hy vọng con bay cao hơn, xa hơn, sống một đời tự tại, rực rỡ và phóng khoáng.
"Vy Vy, cậu thực sự là một người mẹ tốt." Sở Tình cảm thán từ tận đáy lòng.
…
Buổi tối, Lâm Tịch Vy tăng ca đến tám giờ.
Lúc chuẩn bị ra về, có một người đi ngang qua khu làm việc.
"Tịch Vy, em vẫn chưa về sao?" Phùng Triết Khiêm cũng vừa tan làm, thấy vậy bèn hỏi.
Lâm Tịch Vy cười lịch sự: "Sáng nay em có việc bận nên đi muộn hai tiếng, tối nay tăng ca làm nốt cho xong việc ạ."
Phùng Triết Khiêm đứng ở hành lang đợi cô bước ra, sau đó cùng cô đi về phía thang máy.
"Con em bị bệnh là trường hợp đặc biệt, bộ phận sẽ quan tâm chiếu cố, lần sau không cần phải tăng ca bù đâu. Chế độ phúc lợi phương diện này của công ty mình vẫn rất nhân văn."
Điều Phùng Triết Khiêm nói là sự thật, dù sao đây cũng là một tập đoàn công nghệ hàng đầu trong nước, đúng là hơi vất vả thật, nhưng bảo đảm phúc lợi cũng rất đầy đủ.
"Dạ, lần sau em sẽ rút kinh nghiệm."
Hai người bước vào thang máy, Lâm Tịch Vy ấn tầng một.
"Hôm nay em không lái xe à?" Phùng Triết Khiêm vươn tay ấn tầng hầm một, đồng thời tò mò hỏi.
"Dạ."
Sáng nay cô từ bệnh viện ngồi xe Tần Gia Mặc đến Cục dân chính, sau đó bắt taxi đến công ty.
"Em ở đâu, để anh đưa về." Phùng Triết Khiêm thuận miệng nói.
"Không cần đâu, em bắt taxi cũng nhanh lắm."
"Bên ngoài đang mưa, giờ này khó bắt xe lắm."
"Không sao đâu ạ, em đi tàu điện ngầm cũng được."
Lâm Tịch Vy đi làm được vài ngày, cũng đã nắm được tình hình đại khái của các đồng nghiệp trong bộ phận.
Đàn anh hơn cô mấy khóa, năng lực xuất chúng này nghe nói từng có một cô bạn gái đã tính đến chuyện cưới xin, nhưng không hiểu sao lại chia tay, sau đó vẫn luôn độc thân.
Rời khỏi công ty, cơn mưa bên ngoài vẫn còn khá nặng hạt.
Cô lấy một cây dù gấp từ trong túi ra, mở ra che, rồi mở ứng dụng gọi xe trên điện thoại.
Kết quả đúng như những gì Phùng Triết Khiêm nói, gọi xe vào đêm mưa rất khó, hệ thống hiển thị phía trước cô có hàng chục người đang xếp hàng chờ đợi.
Điện thoại vang lên, là cuộc gọi của chị Hồng, cô vội vàng bắt máy.
"Alo, cô Lâm à, cô vẫn chưa tan làm sao?"
Chị Hồng đổi ca với cô, buổi tối cô đến bệnh viện thì chị Hồng về. Nhưng mãi không thấy cô qua nên chị Hồng đành gọi điện hỏi.
"Tôi tan làm rồi, đang bắt xe đây, chị Hồng đợi thêm một chút nhé."
Lời còn chưa dứt, bên cạnh có một chiếc SUV màu đen to lớn tiến tới, bấm còi nhẹ với cô.
Cô lùi lại một bước, không ngờ cửa kính ghế lái hạ xuống, lộ ra gương mặt quen thuộc…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



