Trong lòng Giản Chi điên cuồng chửi rủa, nhưng ngoài mặt lại không hề để lộ chút cảm xúc nào.
Cụp mắt nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận tiền hôn nhân hồi lâu, cô ngẩng đầu nở một nụ cười nhạt: "Chú Chung, có thể cho cháu chút thời gian suy nghĩ được không?"
"Giản Chi!" Giản Chấn Tường sốt sắng gọi cô.
Cô liếc nhìn ông ta, giọng điệu lạnh nhạt: "Cha à, ý đồ nóng lòng muốn bán con gái của cha có thể đừng lộ liễu thế được không, con vẫn chưa từ chối mà."
"Được chứ." Chung Đức đứng dậy chỉnh lại quần áo, biết nhà họ Giản có chuyện riêng cần bàn bạc, một người ngoài như ông ở lại sẽ không tiện, "Cho Giản Nhị tiểu thư một ngày để suy nghĩ, tôi sẽ luôn đợi điện thoại của cô."
Trước khi rời đi, Chung Đức viết lại số điện thoại của mình đưa cho Giản Chi, để lại sính lễ cùng bản thỏa thuận tiền hôn nhân rồi rời khỏi nhà họ Giản.
Thấy người đã đi khỏi, Giản Chấn Tường rốt cuộc không ngồi yên được nữa, nén giận chất vấn: "Giản Chi, cuộc hôn nhân này mày không trốn được đâu, bắt buộc phải gả!"
Cao Minh Quyên không ngồi yên được nữa: "Giản Chi, mày đòi tiền trong nhà thì có bao giờ thiếu phần của mày đâu, mày đòi cổ phần với công ty để làm gì?"
"Sao nào, bắt tôi giúp nhà họ Giản đổi lấy vốn đầu tư, thế mà mấy người lại không coi tôi là người nhà họ Giản, chẳng cho tôi chút lợi lộc nào. Nếu đã vậy, mấy người cứ để cho cô chị gái chính thất của tôi gả đến Cảng Đảo đi, đừng có tìm tôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
