Rất tốt, là một quán không hề đại chúng chút nào trên Dianping, quán này thậm chí còn có một cửa hàng điểm tâm chuyên bán ra bên ngoài.
Cái tên Bùi Chi Ảnh này...
Lại tiêu tiền lung tung rồi.
Nguyễn Nam Âm đau đầu xót xa đau thịt.
Nghĩ cũng phải, quán có thể làm ra món tráng miệng Napoleon nổi tiếng toàn quốc, có thể là quán rẻ tiền gì được chứ?
Nguyễn Nam Âm trong lòng lại mắng Cố Cảnh Niên một trận.
Tên chó má này sao dám yên tâm thoải mái để Bùi Chi Ảnh trả tiền chứ.
Sau khi thanh mai trúc mã và bộ lọc tình cảm vỡ vụn, cô mới phát hiện ra, những điểm trước đây lờ mờ khiến cô cảm thấy không thoải mái, cũng bị phóng đại lên vô hạn.
Nhưng Bùi Chi Ảnh rất mong đợi cô đi nhỉ.
Đặt điện thoại xuống, cô mở miệng nói chuyện này với bốn người trong ký túc xá.
Từ Tiếu Tiếu và Trương Nhụy đều rất sẵn lòng đi.
Thứ nhất Từ Tiếu Tiếu có thể cũng có chút ý với Vương Siêu, thứ hai là loại quán này nếu không phải Bùi Chi Ảnh mời khách, các cô là không đi nổi, đây hoàn toàn là được thơm lây rồi.
Nhưng Trần Hương Hương lại lên tiếng nói: “Tôi không đi đâu.”
Nguyễn Nam Âm nhìn cô ta, thấy sắc mặt cô ta không tốt lắm, đang trả lời WeChat, đại khái đoán được nguyên nhân rồi.
Hai kẻ mới ngoại tình, sợ bị bắt quả tang chứ gì.
Nhưng...
Cô ta không đi sao được chứ.
Nguyễn Nam Âm muốn có thêm chứng cứ, cho nên cô ủng hộ Trần Hương Hương và Cố Cảnh Niên gặp mặt.
Thế là cô khẽ cười nói: “Hương Hương cậu không phải là để bụng chuyện hôm qua đấy chứ, đừng để bụng nữa, ký túc xá chúng ta bốn người, cùng đi đi, nghe nói môi trường quán này đặc biệt tốt, thích hợp để chụp ảnh, cậu có thể đi chụp những bức ảnh thật đẹp.”
Trương Nhụy cũng cảm thấy ký túc xá bốn người, đừng làm căng quá, Nam Âm đã mở lời rồi, cô ấy cũng hùa theo nói giúp.
“Đúng vậy đúng vậy, mình nghe nói ngôi sao cũng đến quán này ăn đấy, cậu xem có ảnh này.”
Trần Hương Hương có chút hư vinh, xem ảnh xong, lại nghĩ đến Bùi Chi Ảnh cũng đi, nếu mình có thể xin được WeChat của Bùi Chi Ảnh...
Trong điện thoại, Cố Cảnh Niên vẫn đang nhắc nhở cô ta đừng xuất hiện, điều này ngược lại khiến Trần Hương Hương bốc hỏa.
Cô ta mới ngủ với Cố Cảnh Niên một lần, tên này đã quản lý cả cô ta rồi.
“Vậy tôi đi vậy.” Trần Hương Hương nói xong, nhìn về phía Nguyễn Nam Âm, cũng có chút gượng gạo lúng túng: “Nam Âm, hôm qua quả thực là vấn đề của tôi, xin lỗi nhé.”
Nguyễn Nam Âm đi đến trước bàn mở máy tính bảng của mình ra định vẽ hình, thái độ vẫn ôn hòa như trước: “Đều là bạn cùng phòng cả, không sao đâu.”
Cô tỏ ra vô hại như vậy, nhưng trong lòng lại giấu dao găm.
Cãi vã đối đầu với Trần Hương Hương đều vô nghĩa, không có Trần Hương Hương, sau này cũng sẽ có Lý Hương Hương, Vương Hương Hương.
Vài năm sau sẽ xuất hiện một từ, gọi là đấu đá phái nữ.
Đàn ông sẽ gọi những mâu thuẫn giữa phụ nữ nảy sinh vì anh ta, là đấu đá phái nữ.
Cô không thích như vậy.
Cố Cảnh Niên không xứng.
Điều cô cần là giải quyết tận gốc nguyên nhân.
Vừa vẽ được một lúc, điện thoại reo, cô cầm lên xem thử, phát hiện là Bùi Chi Ảnh.
Bùi Chi Ảnh: [Nam Âm, có thể xuống đây một chuyến được không, anh đang ở công viên cạnh ký túc xá của các em.]
Bây giờ đã là hơn tám giờ tối rồi, sao anh lại đến đây?
Nhưng đây là một cơ hội tốt.
Nguyễn Nam Âm: [Vâng, đợi em một lát.]
Cô lấy túi trang điểm, dặm lại một chút lớp trang điểm.
Lúc đánh má hồng, cô cố ý quét qua chóp mũi và tai.
Đánh xong chính cô cũng bật cười.
Không ngờ kiểu trang điểm tâm cơ trước đây mình tiện tay lướt thấy, lúc này mình cũng dùng đến rồi.
Nhưng có chút tâm cơ thì đã sao, vốn dĩ đã định trêu ghẹo người ta mà.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Nam Âm cũng xịt chút nước hoa lên tóc.
Bất kể Bùi Chi Ảnh đến vì lý do gì, tóm lại tối nay phải trêu chọc trái tim anh, khiến anh tâm thần lay động mà trở về!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


