“Chào đàn anh, có, có thể cho em xin WeChat của anh được không ạ?” Một giọng nói vang lên kéo Bùi Chi Ảnh thoát khỏi dòng suy nghĩ. Vì đang cúi đầu nên những lọn tóc lòa xòa che khuất đôi mắt anh, lúc ngẩng lên, trên mặt anh lại là dáng vẻ vô cảm quen thuộc.
Anh thậm chí chẳng buồn lên tiếng, chỉ lạnh lùng lắc đầu rồi lách người bước qua.
Cô gái xin WeChat nhìn theo bóng lưng Bùi Chi Ảnh, trong lòng tràn ngập vẻ thất vọng.
Cô bạn đi cùng từ bên cạnh chạy tới nói: “Đã nghe ngóng được rồi, đây là đàn anh năm hai Bùi Chi Ảnh, chưa bao giờ kết bạn WeChat với con gái đâu.”
Cô gái kia xuýt xoa: “Nhưng mà anh ấy đẹp trai quá đi mất, tớ chưa từng thấy ai đẹp trai đến mức này. Cậu hiểu không, kiểu không cần tìm góc độ, cũng chẳng cần kiểu tóc hay quần áo tôn lên, chỉ cần nhìn lướt qua một cái là thấy đẹp trai góc cạnh luôn ấy.”
Cô bạn gật gù: “Tớ hiểu, tớ hiểu. Vừa cao vừa đẹp trai, hormone nam tính cứ gọi là tràn trề. Quan trọng là vóc dáng anh ấy nhìn qua là biết có tập luyện rất bài bản, nhưng lại không hề bị đô con hay dầu mỡ quá đà, tiếc là anh ấy chẳng thèm để ý đến ai.”
Bùi Chi Ảnh, người không thèm để ý đến ai trong mắt cô gái nọ, lúc này đang sải bước ra khỏi cổng trường, vừa đi vừa nhắn tin cho Nguyễn Nam Âm.
Bùi Chi Ảnh: [Cố Cảnh Niên tìm anh nhờ giúp đỡ, cậu ta cứ cầu xin mãi, nói hy vọng anh có thể tổ chức một buổi tụ tập để giúp cậu ta.]
Nguyễn Nam Âm: [Anh giúp rồi à?]
Bùi Chi Ảnh: [Cậu ta nói nếu anh không giúp, cậu ta đành phải đến dưới lầu ký túc xá đợi em. Anh sợ cậu ta đến quấy rầy em, lúc đó dưới lầu đông người qua lại, em sẽ khó xử, nên hết cách rồi, anh đành phải nhận lời cậu ta.]
Bùi Chi Ảnh cứ thế đường hoàng, mặt không đỏ tim không đập mà bóp méo sự thật.
Cứ cho là anh có giúp cậu ta đi, nhưng không chỉ giúp, mà tiền ăn cũng là anh trả cơ mà.
Nói dối một chút thì có sao đâu.
Nguyễn Nam Âm đọc được tin nhắn này, cạn lời không biết nói gì cho phải.
Cái tên Cố Cảnh Niên này đúng là có bệnh mà!
Cô gõ vài chữ, nhắm mắt lại, rồi quyết định gọi điện thoại qua.
Bùi Chi Ảnh vừa ngồi lên xe: “Alo.”
Nguyễn Nam Âm: “Sao anh lại đồng ý với anh ta? Anh ta muốn làm gì thì cứ để anh ta làm đi.”
Bùi Chi Ảnh giả vờ ngoan ngoãn: “Anh làm em khó xử sao? Xin lỗi em.”
Nguyễn Nam Âm vội vàng nói: “Không có, em không trách anh. Chỉ là, chỉ là em thấy anh không cần thiết phải làm vậy.”
Tất nhiên là cô không trách anh, chỉ là người này sao không chịu nghĩ cho bản thân mình một chút nào vậy.
Anh yêu thầm cô, mỗi ngày ở trong ký túc xá phải nghe chuyện tình cảm của cô và Cố Cảnh Niên đã đủ khổ sở rồi, vậy mà bây giờ còn phải đứng ra hàn gắn cho cô và Cố Cảnh Niên nữa.
Nguyễn Nam Âm: “Em không giận.”
Bùi Chi Ảnh: “Vậy nếu Cố Cảnh Niên gọi điện cho em, em cứ dẫn theo bạn cùng phòng đến nhé, còn có cả những người khác nữa. Em không muốn để ý đến cậu ta thì cứ ăn nhiều một chút, hải sản và món xào cay ở quán đó ngon lắm. Ừm, ở đó còn có món bánh Napoleon nổi tiếng toàn quốc, nghe nói rất ngon, em có thể nếm thử.”
Nguyễn Nam Âm ngẩn người.
Bánh Napoleon...
Tưởng chừng như anh chỉ vô tình nhắc đến, nhưng thực ra ngay cả việc cô thích ăn món này anh cũng biết sao?
Cho nên,
“Bùi Chi Ảnh, bữa ăn này sẽ không phải lại là anh mời khách đấy chứ.” Nguyễn Nam Âm hỏi.
Bùi Chi Ảnh nghẹn họng, không dám lên tiếng.
Nguyễn Nam Âm: “...”
Nguyễn Nam Âm: “Chuyện em và Cố Cảnh Niên làm hòa, tại sao lại bắt anh phải trả tiền.”
Đây chính là sự tự tu dưỡng của một kẻ làm người thứ ba của anh đấy à?
Cố Cảnh Niên còn gọi là con người sao?
Bùi Chi Ảnh: “Anh chỉ nghĩ là nếu tâm trạng em không tốt, được ăn đồ ngon thì tự nhiên tâm trạng sẽ vui vẻ trở lại.”
Hàm ý chính là: Anh không quan tâm chuyện em và Cố Cảnh Niên làm hòa, điều anh quan tâm là em được vui vẻ hạnh phúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

