Muốn qua thì cứ trực tiếp qua đi, còn nhất quyết phải nói là muốn gặp cô rồi.
Thật là.
Cô và anh cũng mới không gặp nhau có mấy ngày thôi mà, anh có cần phải nhớ cô đến vậy không?
Anh không thể rụt rè một chút sao?
Không lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên, bên ngoài truyền đến giọng nói trầm ổn của người đàn ông: “Thẩm tiểu thư, anh là Tạ Ngự Lễ, xin hỏi anh có thể vào được không?”
Sao anh lại lịch sự thế này, vào còn phải hỏi một tiếng như vậy.
Thẩm Băng Từ theo bản năng nhìn lại mình, lại vuốt vuốt tóc, đảm bảo bản thân mặc dù đang mặc đồ bệnh nhân nhưng vẫn xinh đẹp, hắng giọng:
“Được, anh vào đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


