Môi của Tạ Ngự Lễ mềm đến mức nào, cô không thể diễn tả được.
Chỉ hoảng hốt cảm thấy vầng trăng sáng trong trẻo đang lao về phía mình, tựa như chiếc lá cam lộ thuần khiết nhất trong màn mưa bụi chốn thanh sơn. Nụ hôn của anh rất nhẹ, mơn trớn khóe môi cô, kề sát thân mật với cánh môi cô.
Dòng nhiệt lưu tinh tế, tiếng tim đập rợp trời rợp đất sôi sục như nước sôi, tràn ngập trong đại não cô. Quanh chóp mũi toàn là hương tuyết tùng thoang thoảng thanh mát trên người người đàn ông.
Gương mặt gần trong gang tấc này, tựa như trăng in đáy nước, khiến cô nhìn mà tim đập rộn ràng, không dám nhúc nhích.
Tạ Ngự Lễ phản ứng nhanh hơn cô, sự kiềm chế cũng rất mạnh mẽ, vì vậy nụ hôn mang hương tuyết tùng này rơi xuống bên khóe môi thơm ngát của cô cực kỳ nhẹ nhàng.
Nếu anh không kiểm soát lực đạo, nụ hôn này sẽ rất nặng, hung hăng chiếm đoạt lấy cánh môi cô.
Vậy thì sẽ biến thành môi chạm môi thực sự rồi.
Đó không phải là cảnh tượng anh muốn thấy, cũng không phải là chuyện anh muốn làm.
Vì vậy anh rút lui cực kỳ nhanh. Chưa đợi anh kịp lên tiếng nhận lỗi về hành vi đường đột thất lễ của mình, trong không khí đã vang lên một tiếng “chụt” đầy ái muội và gợi cảm.
Không khí trở nên tĩnh lặng như tờ.
Có người đỏ bừng gương mặt trắng trẻo như sứ, có người nóng ran vành tai xinh đẹp.
Tiếng hôn mút này bắt nguồn từ anh, dùng âm thanh trực diện nhất để khiến anh hiểu rõ một điều: Anh đã hôn Thẩm Băng Từ.
Đóa hoa cao lãnh kiêu sa thanh nhã, giờ phút này buộc phải nhìn thẳng vào tác phẩm hoàn mỹ do sự mất kiểm soát và buông thả của chính mình tạo ra: Người phụ nữ nằm dưới thân anh, lúc này sắc mặt ửng hồng, làn da lan tràn một mảnh xuân sắc.
Điều khiến tim anh thắt lại nhất, chính là đôi mắt màu hổ phách tưởng chừng như quyến rũ, nhưng thực chất lại mang dục vọng thuần khiết kia.
Người vợ chưa cưới nhỏ bé, xinh đẹp, chưa trải sự đời của anh, đang hé môi thở dốc dưới thân anh.
Ngơ ngác nhìn anh.
Cô quá đỗi thuần khiết, đến mức chỉ đơn giản là truyền đến một ánh mắt, Tạ Ngự Lễ đã tự đóng đinh mình lên cột nhục nhã to lớn trong đáy lòng.
Làm như vậy, có khác gì phạm tội đâu?
Đôi môi hồng hào của cô khẽ mím lại, ánh mắt anh lạnh lẽo và nguy hiểm, lướt qua khóe môi mà ban nãy anh vừa ghé thăm, nơi đó cực kỳ mềm mại, cực kỳ thơm ngát.
Quan trọng nhất là, nơi đó có tẩm xuân dược.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


