Những giọt nước trong vắt trượt dọc theo làn da trắng ngần tựa ngọc của Thẩm Băng Từ, để lại vệt nước mỏng manh. Gương mặt cô vẫn còn vương chút ửng hồng sau khi tắm, lớp áo mỏng manh như đóa sen vừa ngoi lên khỏi mặt nước, e ấp cúi đầu.
Thẩm Băng Từ chậm chạp nhận ra, vội đưa tay che trước ngực: "Anh tìm em có việc gì không?"
Sao cô cứ luôn xuất hiện trước mặt anh với bộ dạng này cơ chứ.
Tạ Ngự Lễ dời mắt đi, giọng nói trầm tĩnh: "Đêm nay nghỉ ngơi sớm đi, đừng ra ngoài."
Chỉ vì nói chuyện này thôi sao, vốn dĩ cô cũng chẳng định ra ngoài, nhưng giờ cô lại thấy tò mò: "Tại sao?"
Giọng Tạ Ngự Lễ trầm hoãn, chỉ nói một câu: "Vì muốn tốt cho Thẩm tiểu thư thôi."
Lại bắt đầu dạy đời cô rồi, hở ra một chút là nói. Thẩm Băng Từ lập tức bĩu môi, không hài lòng với sự quản giáo của anh, nhỏ giọng lầm bầm: "Anh có phải người khác đâu."
Bước chân Tạ Ngự Lễ khẽ khựng lại, sau đó sắc mặt vẫn như thường mà rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


