Tạ Ngự Lễ là người thế nào cơ chứ, sao có thể không hiểu ý tứ trong lời nói của Ôn Quan Phục. Chẳng qua anh thường sẽ không chủ động vạch trần, nếu không lại bị người ta chê cười là tự mình đa tình.
Lại nhìn vẻ mặt bỗng chốc ngượng ngùng luống cuống của Ôn Sanh Nguyệt, biết cô ta khó lòng ở lại chỗ này thêm nữa, Ôn Quan Phục thầm thở dài trong lòng. Sau vài phen cân nhắc, ông ta đành chọn cách từ bỏ.
Đương nhiên, ông ta không hề muốn đắc tội với Tạ Ngự Lễ.
“Vậy sao? Trước đây tôi cũng từng nghe qua chuyện này, cứ tưởng chỉ là tin đồn vô căn cứ, không ngờ lại là thật.”
Trang Chẩm Oánh rốt cuộc cũng nở nụ cười. Trang Hải Yến bất đắc dĩ lắc đầu, chuyện đại sự cả đời của bản thân thì không lo, lại chạy đến đây thay Thẩm Băng Từ canh chừng chồng người ta.
Vốn dĩ cô nàng đương nhiên chẳng muốn đến những nơi thế này, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là bàn chuyện làm ăn, chia chác lợi ích, toàn là những mối quan hệ xã giao mà cô chướng mắt. Nhưng lần này nghe nói Tạ Ngự Lễ sẽ đến, cô cũng bám gót theo sau.
Không hiểu sao, Ngôn Đình lại thở phào nhẹ nhõm thay cho sếp Tạ.
Nhưng anh ta cũng không ngờ Tạ Ngự Lễ lại phô trương đến mức trực tiếp công khai chuyện hôn sự cho tất cả mọi người cùng biết.
Tạ Ngự Lễ chọn một khẩu súng lục ổ quay ở bên cạnh, tiện tay nạp đạn, ánh mắt thản nhiên: “Chơi vài ván đi, nhân tiện bàn luôn chuyện ở Bắc Âu.”
Nhìn dáng vẻ này, rõ ràng là anh không định tiếp tục chủ đề vừa rồi nữa. Sự từ chối trong im lặng của Tạ Ngự Lễ luôn mang theo sự áp đảo, không cho phép bất kỳ ai được quyền nghi ngờ.
Lời nói như đinh đóng cột, chẳng một ai dám xen vào thái độ cứng rắn của anh.
Bàn tính của Ôn Quan Phục xem như đổ sông đổ biển. Ông ta ra hiệu bằng ánh mắt, Ôn Sanh Nguyệt đành lưu luyến rời đi. Trước khi bước ra cửa, cô ta còn thấy Trang Chẩm Oánh đang nở nụ cười dịu dàng với mình.
Những ngón tay cô ta siết chặt lại. Đây là bạn thân của Thẩm Băng Từ.
Không ngờ hôm nay cô ta lại đến đây.
Là đến thay cho Thẩm Băng Từ sao?
Sau khi rời đi, nụ cười trên môi Ôn Sanh Nguyệt hoàn toàn biến mất. Cô ta không tin mình thật sự chẳng còn chút cơ hội nào.
Bữa tối nay Tạ Uyển Thi vô cùng vui vẻ vì Tạ Yến Tầm vẫn chưa đi. Dù anh về ăn tối hơi muộn, cô đã gọi cho anh hàng trăm cuộc điện thoại, ép anh phải nén khối lượng công việc lại trong bốn tiếng đồng hồ để kịp chạy về.
Vừa bước vào cửa, người phục vụ đã tiến lên định giúp anh cởi áo khoác.
“Không cần đâu.” Tạ Yến Tầm từ chối, tự mình cởi áo vest ngoài rồi treo lên chiếc giá bằng gỗ nam mộc tơ vàng bên cạnh.
Giây tiếp theo, Tạ Uyển Thi đã lao tới ôm chầm lấy vòng eo săn chắc của anh, nũng nịu lắc lắc: “Anh hai, cuối cùng anh cũng về rồi!”
Cô cười tươi như hoa, xinh đẹp động lòng người.
Trên người cô gái thoang thoảng hương hoa anh đào thanh tao. Tạ Uyển Thi mặc một chiếc váy ngắn màu hồng phấn, vạt váy xòe ra như cánh hoa dài đến ngang đùi, ngang eo thắt một dải ruy băng nhung màu xanh lam, trông vừa kiêu kỳ vừa xinh xắn. Bên tóc cô còn kẹp một chiếc kẹp hình hoa anh đào.
Vài cánh hoa anh đào trên chiếc kẹp xoay tròn bung nở, xếp chồng lên nhau giữa biển màu hồng phấn, càng tôn lên vẻ tươi tắn, rạng rỡ của cô.
Ôm lấy eo anh, thân hình mềm mại nhào tới. Xúc cảm bất ngờ ập đến ấy, lần nào cũng khiến yết hầu người ta phải căng lên.
Cơ thể Tạ Yến Tầm cứng đờ. Anh không biết có nên đẩy cô ra, hay là lên tiếng nhắc nhở vài câu để cô chú ý chừng mực. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy chiếc kẹp tóc kia, những lời trách mắng vốn định thốt ra bỗng chốc tan biến sạch.
Ánh mắt anh cũng vơi đi vài phần lạnh lẽo.
Tạ Uyển Thi ngước mắt nhìn anh, buông tay ra rồi kéo anh đi về phía bàn ăn: “Anh hai, anh nhìn xem, hôm nay em đeo món quà hồi nhỏ anh tặng em này. Đẹp không? Em vẫn luôn giữ gìn nó cẩn thận lắm đấy.”
Đây là món quà sinh nhật Tạ Yến Tầm tặng cô năm cô năm tuổi, là hàng hiếm của một thương hiệu nhỏ. Những món quà cô nhận được đều đáng giá ngàn vàng, chiếc kẹp tóc hoa anh đào này của anh đặt giữa đống đồ ấy trông thật nhỏ bé, nhạt nhòa.
Thế nhưng cô lại cố tình liếc mắt một cái là ưng ngay chiếc kẹp này, còn hỏi là ai tặng.
Không ngờ cô vẫn còn giữ nó.
Tạ Yến Tầm nhạt nhẽo gật đầu, tỏ ý mình đã thấy. Anh vừa kéo ghế chuẩn bị ngồi xuống thì tình cờ chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Tạ Ngự Lễ ở cách đó không xa.
Tạ Ngự Lễ mặc một chiếc áo màu be cùng quần âu đen, hai tay khoanh trước ngực, tựa lưng vào tường. Anh cứ thế nhìn bọn họ, dường như đã đứng xem từ rất lâu rồi.
Thực ra trên mặt anh chẳng có biểu cảm gì, nhưng trong lòng Tạ Yến Tầm lại thịch một tiếng, theo bản năng rũ hàng mi đen xuống.
Tạ Uyển Thi không hề nhận ra cuộc giao phong không tiếng động vừa diễn ra ở đây. Cô quay đầu lại nhìn: “Anh cả, anh ra rồi à, sao không qua ăn cơm? Nhanh lên nhanh lên, anh hai sắp chết đói rồi.”
Quy củ của nhà họ Tạ là trưởng bối chưa ngồi vào bàn thì không được phép dùng bữa. Hiện tại ba mẹ không có nhà, anh cả chính là người lớn nhất.
Nếu anh không qua, đương nhiên mọi người không thể bắt đầu ăn được.
Tạ Ngự Lễ thong thả bước tới, kéo ghế ngồi xuống, thức ăn cũng vừa vặn được dọn lên. Lúc ăn cơm anh rất yên lặng, còn Tạ Yến Tầm ở bên cạnh thì lịch sự cất tiếng gọi: “Anh cả.”
Xem như là lời chào hỏi trước bữa ăn.
Tạ Uyển Thi vội vàng dùng đũa gắp cho Tạ Yến Tầm vài miếng sườn xào chua ngọt: “Anh hai, anh đừng để ý đến anh ấy, cũng đừng chỉ mải ăn rau, phải ăn nhiều thịt vào.”
Cô gắp liền mấy miếng, Tạ Yến Tầm vừa định bảo cô đừng gắp nữa thì Tạ Ngự Lễ đã lạnh lùng cất giọng: “Tạ Uyển Thi, dùng đũa chung.”
Động tác của Tạ Uyển Thi khựng lại, chợt bừng tỉnh, yếu ớt dạ một tiếng. Cô vừa định gắp từng miếng thịt trong bát anh hai ra thì Tạ Yến Tầm đã mỉm cười nhẹ nhàng: “Không sao, em cứ ăn tiếp đi.”
Tạ Ngự Lễ thở dài không thành tiếng, giọng điệu mông lung khó đoán, cũng chẳng biết là đang nói với ai: “Anh không hy vọng cùng một chuyện mà phải nhắc nhở quá nhiều lần.”
Tạ Uyển Thi bĩu môi, khẽ xì một tiếng, nhưng ngoài miệng vẫn đáp lại vô cùng ngọt ngào: “Biết rồi, biết rồi mà.”
Ăn được một nửa, Tạ Uyển Thi ngẩng đầu lên hỏi: “Anh hai, lần này anh về nước, chắc là không đi nữa đâu nhỉ?”
Tạ Yến Tầm không trả lời ngay, trầm mặc và một miếng cơm, ánh mắt lạnh nhạt: “Sẽ quay lại châu Âu, thời gian vẫn chưa quyết định.”
“Hả? Tại sao chứ? Em cứ tưởng lần này anh sẽ ở lại lâu lắm cơ.”
Tạ Uyển Thi trăm tư không giải được, lập tức chẳng còn tâm trạng ăn uống nữa: “Rốt cuộc là anh bận rộn chuyện gì ở nước ngoài vậy? Bận bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa xong sao? Em không muốn anh đi đâu, anh cứ ở mãi nhà có được không.”
Dáng vẻ làm nũng của cô, hiếm ai có thể sánh bằng. Trước kia Tạ Ngự Lễ từng nghĩ như vậy, nhưng bây giờ, anh đã thay đổi đáp án.
Có chứ.
Vị hôn thê của anh.
Thẩm Băng Từ còn khó dỗ hơn cả Tạ Uyển Thi. Tính tình cô không lớn, nhưng lại vô cùng bướng bỉnh, khó chiều hơn cả em gái anh. Mỗi khi gặp lúc cô tức giận, anh gần như có thể nói là bó tay hết cách.
Tạ Yến Tầm trông có vẻ không mấy bận tâm đến chuyện này, làm như vô tình đáp: “Cơ nghiệp gia đình đòi hỏi, còn trẻ thì cần phải nỗ lực phấn đấu nhiều hơn.”
Tạ Uyển Thi đá đá mũi chân xuống nền gạch men, chẳng thèm suy nghĩ đã thốt lên: “Vậy thì cứ để anh cả đi kiếm tiền là được rồi. Anh cả tài giỏi như thế, kiếm được bao nhiêu tiền cơ mà, anh cứ ở nhà nghỉ ngơi vài năm đi?”
Câu nói này vừa thốt ra, khóe môi Tạ Ngự Lễ khẽ nhếch lên, còn Tạ Yến Tầm thì bật cười đến mức phải cúi gằm mặt xuống.
Anh là người, còn anh cả thì không phải là người chắc.
Anh cả là con trâu già, phải cày cuốc vất vả cả đời sao.
Tạ Yến Tầm bất đắc dĩ mỉm cười, dịu dàng nhắc nhở cô: “Anh cả đã đính hôn rồi, có vợ rồi, phải kiếm tiền cho Thẩm tiểu thư. Trên vai anh ấy đã gánh vác trọng trách nuôi gia đình, sao anh có thể để anh cả bỏ bê vợ con và tổ ấm được chứ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)