"Hôm nay tâm trạng cậu có vẻ tốt nhỉ!" Lạc Xu vừa mới đến vị trí làm việc, Diệp Lệ đã sán lại gần, nhìn thấy sắc mặt cô hồng hào rạng rỡ, giống như vừa được tình yêu nuôi dưỡng vậy.
"Thế à? Rõ ràng lắm sao?" Lạc Xu khẽ cười.
Sắc mặt hồng hào, liệu có khi nào là do bị đánh không.
"Hai hôm trước tớ thấy Tần Hằng cầm hoa đứng đợi cậu ở cổng công ty, có phải anh ta cầu hôn rồi không?" Màn hóng chuyện của Diệp Lệ khiến cô không kịp trở tay.
"Tần Hằng á, anh ta không xứng."
Cô kể đầu đuôi chuyện của Tần Hằng và Liêu Nhàn cho Diệp Lệ nghe, Diệp Lệ nghe xong mà sợ đến mức toát mồ hôi hột.
Sài lang gặp hổ báo, xem ra hai người đó cũng xứng đấy.
"Thế bây giờ cậu đang ở đâu? Cho tớ địa chỉ đi, như vậy tớ mới yên tâm được." Diệp Lệ vừa sắp xếp lại các bản thảo thiết kế vừa nói.
Cô không thể nói với cô ấy là mình đang sống chung với sếp được.
"Hiện tại tớ đang ở tạm nhà một người bạn, đến khi nào tìm được chỗ ở cố định, tớ sẽ nói cho cậu biết nhé."
Cuối cùng Lạc Xu vẫn không kể chuyện mình đã kết hôn cho Diệp Lệ biết.
"Nghe nói Tuần lễ thời trang ở nước S bị đẩy lên sớm hơn hai ngày đấy, cậu đã chuẩn bị hành lý gì chưa?"
Đầu Lạc Xu bỗng chốc nóng lên, cô hoàn toàn quên mất việc này.
Tuần lễ thời trang nước S, tất cả các nhà thiết kế tên tuổi đều sẽ tham gia, nếu như có thể làm quen được với những nhà thiết kế kỳ cựu thì đó sẽ là một tài sản vô giá.
"Cô Lạc." Đúng lúc này, Nam Hoài cầm tài liệu bước về phía Lạc Xu: "Đi thôi, Duật tổng tìm chúng ta để thảo luận về các vấn đề liên quan đến Tuần lễ thời trang đấy."
"Bây giờ luôn ạ?"
"Ừ."
"Dạ."
Một lần nữa bước lên tầng 30, trong lòng cô hơi bồn chồn.
"Đừng căng thẳng, bề ngoài Duật tổng tuy có vẻ khó gần, nhưng bình thường anh ấy rất ôn hòa, lại dễ nói chuyện, chỉ cần không phạm phải sai lầm gì quá lớn thì anh ấy sẽ không làm gì em đâu." Nam Hoài nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của Lạc Xu thì lên tiếng an ủi.
Hơ, anh mà ôn hòa á? So với đêm hôm đó, cô chẳng nhìn ra được sự ôn hòa của anh nằm ở chỗ nào cả, anh rõ ràng là một con thú hoang thì có.
Lạc Xu cười gượng, gật đầu "Dạ" một tiếng, không nói gì thêm.
Cộc cộc cộc…
"Vào đi."
Anh đang ngồi trên sofa, chiếc kính gọng mảnh trễ xuống đầy lười biếng trên sống mũi cao thẳng, trên bàn trà bày mấy tệp tài liệu, đôi lông mày anh nhíu chặt, dường như đang gặp phải vấn đề nan giải nào đó.
Cây bút trong tay cứ xoay đi xoay lại, anh nhìn tệp tài liệu trước mặt mà có cảm giác như không biết phải bắt đầu từ đâu.
"Duật tổng." Nam Hoài lên tiếng.
"Ngồi đi." Anh không ngẩng đầu lên.
Nam Hoài và Lạc Xu ngồi xuống đối diện anh.
"Ở đây có hai bản tài liệu, hai người xem qua trước đi."
Thẩm Ngôn đứng bên cạnh chia hai bản tài liệu trong tay cho họ.
Lạc Xu xem qua tệp hồ sơ, cơ bản không có vấn đề gì lớn, có điều ánh mắt cô lại dừng lại ở hai chữ "Kẻ Khờ".
"Duật, Duật tổng..." Cô suýt chút nữa đã gọi thẳng họ tên anh.
"Hửm." Anh đột ngột ngẩng đầu nhìn Lạc Xu, hai người bốn mắt nhìn nhau, nhưng biểu cảm trông lại giống hệt như hai người xa lạ.
"Người tên 'Kẻ Khờ' này..." Cô hơi thắc mắc.
"Những trang phục được trình diễn tại Tuần lễ thời trang đều là tác phẩm của các nhà thiết kế lừng danh, chỉ có người tên 'Kẻ Khờ' này là nộp tác phẩm ẩn danh, thông qua bên thứ ba chuyển tới. Tôi muốn có được thông tin cá nhân của cô ấy để mời cô ấy làm nhà thiết kế thuê ngoài cho chúng ta vào năm tới." Duật Chiến nói xong, đẩy một tệp tài liệu khác trên bàn đến trước mặt họ.
Nam Hoài và Lạc Xu ghé tai nhau xầm xì thảo luận điều gì đó, trông có vẻ rất bình thường, nhưng sắc mặt Duật Chiến dường như không được tốt lắm, ánh mắt lạnh lùng cứ thế dán chặt lên người Lạc Xu.
Chợt bắt gặp ánh mắt ấy, Lạc Xu giật mình vội vã nhích người ra xa một chút.
Ánh mắt của anh giống như một thanh kiếm sắc bén, dù chưa rút ra khỏi vỏ cũng đã đủ để người ta cảm nhận được luồng khí lạnh thấu xương.
Nam Hoài lại chẳng nhìn ra điều gì bất thường, dường như trong mắt anh ta, sếp mình lúc nào chẳng như thế, anh ta cầm lấy tập tài liệu Duật Chiến đưa tới, chia một nửa cho Lạc Xu.
Thẩm Ngôn mở một trang web của các nhà thiết kế nổi tiếng trên điện thoại rồi đặt xuống bàn: "Chính là người này, tuy nhiên trên tất cả các nền tảng lớn đều không thể tra được phương thức liên lạc của cô ấy."
Lạc Xu cầm điện thoại lên, nhìn vào ảnh đại diện quen thuộc cùng những bản vẽ tay được đăng tải vô cùng quen mắt kia, cô chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo rồi vội vàng đặt máy xuống.
"Đội ngũ thiết kế của công ty chúng ta đã rất xuất sắc rồi, việc tìm kiếm nhà thiết kế ở Tuần lễ thời trang liệu có..."
"Người có tiếng tăm thì không mời được, người vô danh thì tôi không muốn nhận. Kẻ Khờ này luôn làm việc theo ý mình, tâm trạng tốt thì mới đăng tác phẩm, mà những bản vẽ cô ấy tung ra đều nhanh chóng bị mua đứt, chúng ta hoàn toàn không giành được, vì thế chỉ có cách tìm chính chủ để trực tiếp thương lượng với cô ấy thì cơ hội thành công mới cao hơn." Thẩm Ngôn giải thích.
"Vé máy bay là vào rạng sáng ngày kia, ngày mai hai người không cần đến công ty, ở nhà chuẩn bị đồ đạc một chút. Nước S rất lạnh, nhớ mang theo nhiều quần áo ấm vào, lịch trình cụ thể lát nữa sẽ được gửi xuống cho hai người."
"Bản thảo thiết kế lần trước tôi bảo hai người chuẩn bị đã xong chưa?" Duật Chiến ngồi thẳng dậy, mệt mỏi tựa lưng vào ghế sofa, nhìn Nam Hoài.
Nam Hoài nhìn sang Lạc Xu, ánh mắt của Duật Chiến cũng theo đó mà dời sang người cô, Lạc Xu giật mình vội hoàn hồn.
"Chuẩn... chuẩn bị xong rồi ạ." Giọng cô bắt đầu run bần bật.
Thực ra cô đã chuẩn bị được gì đâu, khoảng thời gian này cô đều bận xử lý chuyện của đôi nam nữ chết tiệt kia, hoàn toàn quăng việc này ra sau đầu rồi.
"Cô Lạc, tôi đáng sợ lắm sao?" Duật Chiến đột ngột lên tiếng.
"..." Cô mím mím môi, lắc đầu lia lịa.
Thẩm Ngôn đứng một bên vội đưa nắm tay lên che miệng, nén cười.
"Duật tổng, anh đừng để bụng nhé, cô Lạc chẳng qua là không thường xuyên tham gia vào những công việc có tính chất nghiêm túc thế này, có chút căng thẳng cũng là điều bình thường thôi."
Duật Chiến không nói gì, chỉ xua tay ra hiệu cho hai người họ ra ngoài.
Lạc Xu vội vàng thu dọn đồ đạc, nhanh chân theo Nam Hoài ra khỏi văn phòng Tổng giám đốc.
[Trước giờ ăn trưa lên đây một lát.] Ông sếp hút máu nhắn.
Cô vừa mới rời đi, Duật Chiến đã gửi tin nhắn đến cho cô rồi.
[Dạ, Duật tổng.]
Lạc Xu không biết nên xưng hô với anh thế nào cho phải, ở công ty thì chỉ có thể dùng giọng công việc, bèn trả lời là "Duật tổng".
Ánh mắt Duật Chiến bỗng trầm xuống, nhìn vào dòng biệt danh hiển thị trên wechat của mình: Bà xã.
Sau đó lại nhìn xuống dòng tin nhắn trả lời của cô: Duật tổng.
…
Ngay khi vừa đến giờ nghỉ trưa, thừa dịp mọi người đều đã xuống nhà ăn dùng bữa, cô mới lén lút lách người đi vào thang máy.
Thẩm Ngôn đã cài đặt nhận diện khuôn mặt trong thang máy cho cô để tiện cho việc đi lại, đây là điều mà cô không ngờ tới.
"Tôi xuống dưới ăn cơm đây, không đi vào cùng cậu nữa." Thẩm Ngôn cười hì hì một tiếng, để lại một mình Lạc Xu với gương mặt đã đỏ bừng lên vì ngượng.
Lạc Xu khẽ kéo lại chiếc váy sơ mi trên người, dáng vẻ hơi bồn chồn, lúng túng.
Cộc cộc…
"Vào đi."
Duật Chiến đang ngồi sau bàn làm việc đứng dậy, bước về phía cô, Lạc Xu theo bản năng vội lùi lại hai bước về phía sau.
Chỉ thấy Duật Chiến đã tự nhiên nắm lấy tay cô dắt đến ngồi xuống sofa, Bạch Tích ở bên cạnh sau khi chuẩn bị xong xuôi liền đứng dậy rời khỏi văn phòng Tổng giám đốc, không quên lịch sự khép cửa lại.
"Không cần căng thẳng như thế, lúc không có người ngoài em cũng không cần gọi tôi là Duật tổng."
Làm sao không căng thẳng được, ăn một bữa cơm mà cứ như đi ăn trộm vậy.
"Dạ." Lạc Xu không ngừng tự nhắc nhở bản thân rằng hai người đã kết hôn rồi, không việc gì phải sợ hãi cả, cứ tự nhiên thôi.
Thế nhưng càng tự nhủ như vậy, cô lại càng thấy căng thẳng hơn.
Căng thẳng đến mức khi Duật Chiến múc xong một chén canh rồi đẩy đến trước mặt cô, cô mới sực tỉnh.
"Cảm ơn." Cô luống cuống tay chân.
"Tôi gây áp lực cho em lớn đến thế sao?" Duật Chiến húp một ngụm canh, nghiêng đầu nhìn cô.
"Không phải ạ."
"Trông em chẳng giống em chút nào." Duật Chiến mím môi, tiếp tục ăn cơm.
Còn nhớ mấy ngày trước khi nói chuyện với anh, khí thế của cô hung hăng dữ dội lắm cơ mà, hễ tan làm một cái là gọi thẳng tên Duật Chiến không kiêng nể gì, bộ dạng cứ như chỉ cần một lời không hợp là sẵn sàng lao vào tẩn nhau luôn vậy.
Giờ thì hay rồi, đăng ký kết hôn xong một cái liền biến thành một con thỏ trắng nhút nhát rụt rè, đến nói năng cũng không lưu loát nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)


Hay ! Tiếp đi ad