Để dỗ em.
Ba chữ thật giản đơn, nhưng thốt ra từ miệng Chu Cận Đình lại mang theo vẻ nghiêm túc đến lạ.
Quan Hâm vẫn luôn cho rằng mình bị ảnh hưởng rất nhiều bởi thời thơ ấu, nên tình cảm không đủ dạt dào, thậm chí cách cô cảm nhận một vài chuyện còn gần như lạnh nhạt.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc bị Chu Cận Đình dùng sức ấn vào lòng, siết chặt đến mức đau nhói cả xương vai này, vành mắt nóng ran và sống mũi cay xè đang không ngừng bán đứng sự bình tĩnh mà cô cố công ngụy tạo.
Từ lúc gặp nhau đến giờ, cái khẽ đẩy này là lần duy nhất cô chủ động chạm vào anh.
Dù cho cái ôm có siết chặt đến đâu, tay cô cũng chưa một lần vòng qua người anh.
Yết hầu của Chu Cận Đình khẽ trượt. Anh nới lỏng vòng tay trên vai cô ra và khi cúi đầu xuống, thứ anh nhìn thấy là đuôi mắt vẫn còn hoe đỏ cùng hàng mi hơi ẩm ướt của người phụ nữ trong lòng.
Trái tim anh như thể vừa bị thứ gì đó nện mạnh vào một cái.
Đầu ngón tay người đàn ông lướt nhẹ qua khóe mắt cô, rồi lại kéo cô vào lòng. Giọng anh lúc này còn khàn hơn cả lúc nãy: "Đừng khóc, là lỗi của anh."
Thái độ nhận lỗi của anh lần này còn trịnh trọng hơn cả khi nãy.
Quan Hâm nuốt ngược tiếng thở dài vào trong, tâm trạng phức tạp khó tả: "... Em không có khóc."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
